QUA MỘT CƠN MÊ

At arms with morpheus

by o. henry

http://fullreads.com/literature/at-arms-with-morpheus/
Nguyễn Đại Hoàng & Phùng Hoài Ngọc chuyển ngữ

***************************

     I never could quite understand how Tom Hopkins came to make that blunder, for he had been through a whole term at a medical college — before he inherited his aunt’s fortune — and had been considered strong in therapeutics.
 
      Tôi thật không thể hiểu nổi tại sao Tom Hopkins lại phạm sai lầm ngớ ngẩn đó, bởi dầu gì anh cũng đã theo trọn một khoá học tại trường y– trước khi thừa kế gia sản của bà cô– và được coi là rất khá về điều trị học.
 
    We had been making a call together that evening, and afterward Tom ran up to my rooms for a pipe and a chat  before going on to his own luxurious apartments. I had stepped into the other room for a moment when I heard Tom sing out:
 
     Chiều tối hôm đó, chúng tôi í ới gọi nhau, rồi sau đó Tom chạy lên phòng tôi để hút thuốc nói chuyện, trước khi trở về căn hộ sang trọng của anh. Và khi tôi vừa bước qua phòng bên được một lúc thì nghe Tom gọi lớn:
 
     “Oh, Billy, I’m going to take about four grains of quinine, if you don’t mind — I’m feeling all blue and shivery. Guess I’m taking cold.”
     “All right,” I called back. “The bottle is on the second shelf. Take it in a spoonful of that elixir of eucalyptus. It knocks the bitter out.”
 
      - Billy, cho mình lấy một viên thuốc Quinine nhé, nếu cậu không phiền– Cả người mình ngầy ngật ớn lạnh. Chắc bị cảm lạnh rồi.
    -Ổn cả thôi- tôi nói vọng về- Chai thuốc đó nằm trên ngăn kệ thứ hai ấy! Và nên uống thêm một muỗng cồn thuốc khuynh diệp nữa nhé. Hết khó chịu ngay ấy mà!
 
     After I came back we sat by the fire and got our briars going. In about eight minutes Tom sank back into a gentle collapse.
       I went straight to the medicine cabinet and looked.
      “You unmitigated hayseed!” I growled. “See what money will do for a man’s brains!”
      There stood the morphine bottle with the stopple out, just as Tom had left it.
 
     Sau đó tôi trở về phòng, chúng tôi cùng ngồi bên lò sưởi, rút thuốc ra hút. Nhưng chỉ chừng bảy tám phút sau, Tom bỗng nhiên ngã về phía sau, rồi từ từ lịm đi. Tôi lập tức chạy ngay đến tủ thuốc để xem xét.
     - Thôi rồi, đúng là đồ đần mà!Tôi gầm lên- Thử coi tiền bạc đã giúp gì được cho cái đầu của cậu nào!
        Trong tủ thuốc có một lọ Morphine đã mở nắp, mà Tom còn để đó.   
 
      I routed out another young M.D. who roomed on the floor above, and sent him for old Doctor Gales, two squares away. Tom Hopkins has too much money to be attended by rising young practitioners alone.
 
       Tôi tìm được một anh bác sỹ trẻ ở ngay tầng trên, rồi nhờ anh ta đi mời ngay ông bác sĩ Gales già giặn kinh nghiệm, ở cách đấy hai khu phố. Tom quá giàu mà, lẽ nào lại để cho toàn những tay bác sỹ mới vào nghề chăm sóc cơ chứ.
 
        When Gales came we put Tom through as expensive a course of treatment as the resources of the profession permit. After the more drastic remedies we gave him citrate of caffeine in frequent doses and strong coffee, and walked him up and down the floor between two of us. Old Gales pinched him and slapped his face and worked hard for the big check he could see in the distance. The young M.D. from the next floor gave Tom a most hearty, rousing kick, and then apologized to me.
“Couldn’t help it,” he said. “I never kicked a millionaire before in my life. I may never have another opportunity.”
 
       Khi bác sỹ Gales đến, chúng tôi áp dụng đủ mọi phương thức điều trị đắt tiền nhất mà nghề nghiệp cho phép, để chạy chữa cho Tom. Và sau những biện pháp tẩy độc mạnh, chúng tôi cho Tom dùng Citrate Caffeine ở liều thông thường, thêm một cốc cà phê pha đậm, và chúng tôi còn xốc nách anh đi tới đi lui nữa. Bác sỹ Gales đầy kinh nghiệm đã cật lực ngắt véo, vỗ tát Tom đủ kiểu (nhằm giúp bệnh nhân tỉnh, khỏi mê man- ND) để xứng với tấm ngân phiếu hậu hĩ mà ông ta có thể thấy trước. Tay bác sỹ trẻ kia còn tận tình đá Tom một cú ra trò, và tếu táo phân bua với tôi: 
       - Chẳng đặng đừng thôi mà! Anh ta bảo. Mà nói thật trong đời tôi chưa bao giờ được đá một nhà triệu phú cả. Tôi e là mình chẳng có một cơ hội nào khác nữa đâu!
 
       “Now,” said Doctor Gales, after a couple of hours, “he’ll do. But keep him awake for another hour. You can do that by talking to him and shaking him up occasionally. When his pulse and respiration are normal then let him sleep. I’ll leave him with you now.”
      I was left alone with Tom, whom we had laid on a couch. He lay very still, and his eyes were half closed. I began my work of keeping him awake.
      “Well, old man,” I said, “you’ve had a narrow squeak, but we’ve pulled you through. When you were attending lectures, Tom, didn’t any of the professors ever casually remark that m-o-r-p-h-i-a never spells ‘quinia,’ especially in four-grain doses? But I won’t pile it up on you until you get on your feet. But you ought to have been a druggist, Tom; you’re splendidly qualified to fill prescriptions.”
 
       -Này- vài giờ sau bác sỹ Gales bảo- Tom sẽ khỏi thôi. Nhưng việc của anh là phải làm sao để anh ấy luôn tỉnh táo trong một giờ nữa, bằng cách nói chuyện, và thỉnh thoảng lại lay người anh ấy. Khi mạch và nhịp thở của Tom đã trở lại bình thường thì lúc đó mới có thể để cho anh ấy ngủ. Bây giờ tôi để anh chăm sóc cho Tom nhé.
      Thế là chỉ còn lại mình tôi với Tom, lúc ấy được đặt nằm trên giường, không chút động đậy, mắt nửa nhắm nửa mở. Và tôi bắt đầu việc giữ cho anh ấy tỉnh.
      -Này bạn cố tri- tôi nói- cậu suýt lâm vào cửa tử đấy, nhưng bọn tôi kéo lại được. Thế hồi cậu còn học trường Y, có giáo sư nào nhắc cho cậu biết là chữ M-0-R-P-H-I-A không thể nào đánh vần như chữ Q-U-I-N-I-A không, nhất là với liều lượng nguyên một viên? Mình muốn mắng cho cậu một trận, nhưng mà thôi, vì cậu còn chưa bình phục. Và lẽ ra cậu phải là một dược sĩ mới đúng, Tom à, cậu đúng là có đủ “phẩm chất tuyệt vời”để bán thuốc theo toa đấy!
 
     Tom looked at me with a faint and foolish smile.
     “B’ly,” he murmured, “I feel jus’ like a hum’n bird flyin’ around a jolly lot of most ‘shpensive roses. Don’ bozzer me. Goin’ sleep now.”
      And he went to sleep in two seconds. I shook him by the shoulder.
     “Now, Tom,” I said, severely, “this won’t do. The big doctor said you must stay awake for at least an hour. Open your eyes. You’re not entirely safe yet, you know. Wake up.”
 
      Tom nhìn tôi với một nụ cười yếu ớt mụ mị.  
     -B’ly- anh thì thầm- mình thấy mình như con chim sâu bay quanh vô số những đoá hồng rực rỡ. Đừng có quấy rầy. Hãy để mình ngủ!
       Rồi anh thiếp đi trong vòng hai giây đồng hồ, tôi phải lắc mạnh vai anh.
     -Này,Tom- tôi nghiêm khắc nói- cậu không được ngủ đâu đấy! Bác sĩ điều trị nói bạn phải thức trong ít nhất một giờ nữa. Nào hãy mở mắt ra! Bạn chưa hoàn toàn an toàn đâu, bạn biết mà! Thức dậy đi!
 
      Tom Hopkins weighs one hundred and ninety-eight. He gave me another somnolent grin, and fell into deeper slumber. I would have made him move about, but I might as well have tried to make Cleopatra’s needle waltz around the room with me. Tom’s breathing became stertorous, and that, in connection with morphia poisoning, means danger.
 
     Tom Hopkins nặng gần chín chục kí. Anh khật khừ cười với tôi, nhưng rồi lại ngủ còn say hơn trước. Đáng lẽ tôi phải dìu anh đi qua đi lại, nhưng đối với tôi, làm như thế có khác nào nhảy điệu luân vũ quanh phòng với cả một toà tháp Cleopatra đồ sộ cơ chứ! Hơi thở của Tom đã trở thành tiếng ngáy, mà trong ngộ độc Morphine, đó là dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm!
 
     Then I began to think. I could not rouse his body; I must strive to excite his mind. “Make him angry,” was an idea that suggested itself. “Good!” I thought; but how?
 
       Rồi tôi bắt đầu suy nghĩ. Chắc chắn là tôi không thể nào dựng dậy cái thân hình nặng nề của Tom được, nhưng tôi phải kích động trí não anh ấy. Làm cho cậu ta tức giận- là một ý tưởng theo hướng ấy. Nghe có vẻ hợp lý. Tôi nghĩ. Nhưng kích động thế nào đây?
 
      There was not a joint in Tom’s armour. Dear old fellow! He was good nature itself, and a gallant gentleman, fine and true and clean as sunlight. He came from somewhere down South, where they still have ideals and a code. New York had charmed, but had not spoiled, him. He had that old-fashioned chivalrous reverence for women, that — Eur eka! — there was my idea! I worked the thing up for a minute or two in my imagination. I chuckled to myself at the thought of springing a thing like that on old Tom Hopkins. Then I took him by the shoulder and shook him till his ears flopped. He opened his eyes lazily. I assumed an expression of scorn and contempt, and pointed my finger within two inches of his nose.
 
        Chẳng có một mối nối nào trong bộ áo giáp của Tom để tôi có thể tấn công vào cả (ý nói Tom hầu như không có khuyết điểm nào để khai thác- ND). Ôi người bạn cố tri thân mến của tôi! Anh quá tốt tính, lại còn là một quý ông hào hiệp, tử tế, chân tình, và trong sáng như ánh mặt trời. Anh đến từ một nơi nào đấy ở phương Nam, nơi mà dân cư vẫn còn lý tưởng và chuẩn mực đạo đức. New York chốn đô thành quyến rũ nhường ấy cũng chẳng làm anh hư hỏng. Anh vẫn tôn thờ phụ nữ theo kiểu hiệp sĩ cổ xưa, nhưng mà đến đây thì - Eur eka - tôi đã nghĩ ra rồi! Và tôi sắp xếp kế hoạch này trong đầu chừng vài phút. Tôi cười khùng khục khi nghĩ đến chơi cái trò này với anh bạn cố tri Tom Hopkins. Rồi tôi nắm lấy vai anh mà lắc cho đến khi cả hai tai anh cũng lắc lư, và anh lừ đừ mở mắt ra. Tôi dí dí ngón tay, chỉ cách mấy phân, vào mũi anh, mà xỉa xói khinh miệt.
 
      “Listen to me, Hopkins,” I said, in cutting and distinct tones, “you and I have been good friends, but I want you to understand that in the future my doors are closed against any man who acts as much like a scoundrel as you have.”
       Tom looked the least bit interested.
       “What’s the matter, Billy?” he muttered, composedly. “Don’t your clothes fit you?”
 
-Nghe này, Hopkins- tôi cay độc gằn từng tiếng một - cậu và tôi từng là bạn thân, nhưng tôi cho cậu biết từ đây về sau tôi dứt khoát cấm cửa cái thằng vô lại như cậu đấy!
       Nhưng trông Tom chẳng mấy quan tâm.
       -Gì thế Billy? Anh điềm tĩnh thì thầm- Cậu có chuyện bực dọc à?
 
      “If I were in your place,” I went on, “which, thank God, I am not, I think I would be afraid to close my eyes. How about that girl you left waiting for you down among those lonesome Southern pines — the girl that you’ve forgotten since you came into your confounded money? Oh, I know what I’m talking about. While you were a poor medical student she was good enough for you. But now, since you are a millionaire, it’s different. I wonder what she thinks of the performances of that peculiar class of people which she has been taught to worship — the Southern gentlemen? I’m sorry, Hopkins, that I was forced to speak about these matters, but you’ve covered it up so well and played your part so nicely that I would have sworn you were above such unmanly tricks”
 
       -Nếu tôi là cậu- tôi tiếp tục nói- nhưng ơn trời, tôi không phải là cậu- tôi nghĩ tôi không dám nhắm mắt mà ngủ như cậu đâu! Cô gái mà cậu bắt chờ đợi võ vàng ở phương Nam– cô gái mà cậu đã lãng quên từ khi cậu rủng rỉnh tiền bạc, cô gái ấy bây giờ ra sao rồi?
      Vâng, tôi biết tôi nói gì mà! Trong khi cậu còn là tên sinh viên y khoa nghèo túng, thì cô ấy còn xứng với cậu. Nhưng bây giờ, khi cậu là triệu phú, thì mọi chuyện đã khác! Tôi không biết cô ấy nghĩ sao về hạng người mà cô ấy vẫn tôn thờ - hỡi quý ông phương Nam?
      Hopkins, tôi lấy làm tiếc phải nói ra mấy việc này, nhưng cậu đã che đậy quá kỹ và diễn trò quá tuyệt đến nỗi tôi thề rằng chẳng bao giờ tôi dám tin là cậu lại có thủ đoạn vô lương như thế được!
 
       Poor Tom. I could scarcely keep from laughing outright to see him struggling against the effects of the opiate. He was distinctly angry, and I didn’t blame him. Tom had a Southern temper. His eyes were open now, and they showed a gleam or two of fire. But the drug still clouded his mind and bound his tongue.
      “C-c-confound you,” he stammered, “I’ll s-smash you.”
     He tried to rise from the couch. With all his size he was very weak now. I thrust him back with one arm. He lay there glaring like a lion in a trap.
     “That will hold you for a while, you old loony,” I said to myself. I got up and lit my pipe, for I was needing a smoke. I walked around a bit, congratulating myself on my brilliant idea.
 
      Ôi thật khốn khổ cho chàng Tom! Tôi gắng lắm mới khỏi bật cười khi thấy anh đang cố thoát ra khỏi tác động của Morphine. Rõ ràng anh đang phẫn nộ, nhưng tôi không trách anh. Tom nóng nảy theo kiểu dân miền Nam. Hai mắt anh giờ đã mở lớn, lấp loé một hai tia lửa. Nhưng Morphine vẫn còn làm trí óc anh mờ mịt, và làm lưỡi anh líu lại.
       - C- c -Chết tiệt cậu! Anh lắp bắp. Tôi đập nát cậu ra đấy!
       Anh cố nhấc người lên khỏi giường, nhưng với thân hình quá khổ như thế nên anh còn rất yếu. Tôi lấy tay đẩy nhẹ anh nằm lại xuống giường. Anh nằm đấy, mắt trợn trừng như một con sư tử mắc bẫy.
       - Thế là giữ cậu tỉnh được một lúc, bạn cố tri ạ- tôi tự nhủ.
       Tôi đứng dậy, châm tẩu thuốc, vì thấy cần hút thuốc, rồi đi vòng quanh một chút, tự tán thưởng bản thân về ý tưởng quá tuyệt vời kia vừa được thực hiện.
 
       I heard a snore. I looked around. Tom was asleep again. I walked over and punched him on the jaw. He looked at me as pleasant and ungrudging as an idiot. I chewed my pipe and gave it to him hard.
     “I want you to recover yourself and get out of my rooms as soon as you can,” I said, insultingly. “I’ve told you what I think of you. If you have any honour or honesty left you will think twice before you attempt again to associate with gentlemen. She’s a poor girl, isn’t she?” I sneered. “Somewhat too plain and unfashionable for us since we got our money. Be ashamed to walk on Fifth Avenue with her, wouldn’t you? Hopkins, you’re forty-seven times worse than a cad. Who cares for your money? I don’t. I’ll bet that girl don’t. Perhaps if you didn’t have it you’d be more of a man. As it is you’ve made a cur of yourself, and” — I thought that quite dramatic — “perhaps broken a faithful heart.” (Old Tom Hopkins breaking a faithful heart!) “Let me be rid of you as soon as possible.”
 
      Nhưng rồi có tiếng ngáy, tôi nhìn lại, thì ra Tom đã ngủ tiếp. Tôi liền tiến đến tống cho anh một đấm vào cằm. Anh nhìn tôi, hiền lành và vô tư như một anh đần.Tôi nhay nhay tẩu thuốc trong miệng, tiếp tục nói lời khó nghe với anh. 
       - Tôi muốn cậu bình phục để cút khỏi đây càng sớm càng tốt. Tôi nói với giọng xúc xiểm.
Tôi đã nói cho cậu biết tôi nghĩ gì về cậu. Thành ra, nếu cậu còn chút liêm sỉ, thì hãy suy nghĩ kỹ trước khi cậu lại muốn qua lại với người thanh lịch. Tôi lại khịt khịt mũi.
       Cô ấy là người con gái nghèo phải không nào? Có phần quá vô vị, quá quên mùa đối với bọn mình kể từ khi bọn mình có tiền phải không nào ? Cậu cảm thấy xấu hổ đi với cô ấy trên Đại lộ Số Năm phải không nào? Hopkins, cậu còn đốn mạt gấp mấy chục lần cái bọn đốn mạt cơ đấy! Ai màng đến tiền bạc của cậu chứ? Tôi không màng. Tôi biết chắc cô ấy cũng không màng. Có lẽ nếu cậu không có tiền, cậu còn ra vẻ con người hơn đấy!
      Khi có tiền có bạc, cậu đúng là một tên khốn khiếp, và – tôi nghĩ đòn này là khá đau– là cậu đã ruồng rẩy bội bạc một tâm hồn chung thủy. ( Chao ôi anh bạn cố tri Tom Hopkins của tôi mà lại bội bạc một tâm hồn chung thủy!) Tôi muốn tống cổ cậu ra khỏi đây càng sớm càng tốt!
 
       I turned my back on Tom, and winked at myself in a mirror. I heard him moving, and I turned again quickly. I didn’t want a hundred and ninety-eight pounds falling on me from the rear. But Tom had only turned partly over, and laid one arm across his face. He spoke a few words rather more distinctly than before.
      “I couldn’t have — talked this way — to you, Billy, even if I’d heard people — lyin’ ’bout you. But jus’ soon’s I can s-stand up — I’ll break your neck — don’ f’get it.”
I did feel a little ashamed then. But it was to save Tom. In the morning, when I explained it, we would have a good laugh over it together.
      In about twenty minutes Tom dropped into a sound, easy slumber. I felt his pulse, listened to his respiration, and let him sleep. Everything was normal, and Tom was safe. I went into the other room and tumbled into bed.
 
       Tôi quay lưng về phía Tom, nháy nháy mắt với tấm gương soi. Tôi nghe thấy tiếng anh cử động, và lập tức quay nhanh lại vì không muốn cả thân hình gần chín mươi kí ấy nhào lên tôi từ phía sau. Nhưng Tom chỉ xoay người một chút, một bàn tay đưa lên che mặt. Anh nói ít, nhưng đã rõ ràng hơn lúc trước:
     -Tôi không thể…nói với cậu …theo cái kiểu ấy…Billy, ngay cả nếu tôi nghe thiên hạ đơm đặt… đơm đặt về cậu …Nhưng khi tôi có thể…đứng dậy…tôi sẽ bẻ cổ cậu đấy …đừng có mà quên
     Vào lúc ấy, tối có chút xấu hổ, nhưng những lời đó của tôi là để cứu Tom kia mà. Tôi nghĩ, sáng hôm sau, khi nghe tôi giải thích, chắc chắn hai chúng tôi sẽ cười xòa với nhau về chuyện này thôi mà.
      Rồi trong khoảng hai mươi phút sau đó, Tom chìm trong giấc ngủ êm đềm mê mệt. Tôi bắt mạch cho anh, nghe ngóng nhịp hô hấp của anh, rồi để yên cho anh ngủ. Mọi việc đều trở lại bình thường, và Tom đã qua cơn nguy cấp. Tôi qua phòng bên và ngã xuống giường.
 
      I found Tom up and dressed when I awoke the next morning. He was entirely himself again with the exception of shaky nerves and a tongue like a white-oak chip.
      “What an idiot I was,” he said, thoughtfully. “I remember thinking that quinine bottle looked queer while I was taking the dose. Have much trouble in bringing me ’round?”
     I told him no. His memory seemed bad about the entire affair. I concluded that he had no recollection of my efforts to keep him awake, and decided not to enlighten him. Some other time, I thought, when he was feeling better, we would have some fun over it.
 
        Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy đã thấy Tom thức tự lúc nào và đã áo quần tề chỉnh. Anh đã hoàn toàn trở lại với chính mình, ngoại trừ các dây thần kinh còn hơi run rẩy, và lưỡi cũng còn hơi cứng.      
       -Mình thật quá đần độn- anh trầm ngâm nói- Mình còn nhớ khi mình lấy thuốc, mình cũng đã ngờ ngợ cái chai quinine ấy là lạ làm sao ấy. Chắc cậu phải vất vả nhọc nhằn lắm để cứu mình phải không?
      Tôi nói với anh là không. Trí nhớ anh dường như quá yếu với mọi việc đã qua. Tôi cứ nghĩ là anh chẳng còn nhớ gì đến những nỗ lực của tôi nhằm giữ cho anh được tỉnh táo, nên quyết định không cần phải giải thích gì hơn.  Và tôi cũng nghĩ là vào một lúc khác, khi anh đã khỏi hẳn, hai chúng tôi sẽ đùa cợt với nhau về chuyện này.
 
        When Tom was ready to go he stopped, with the door open, and shook my hand.
“Much obliged, old fellow,” he said, quietly, “for taking so much trouble with me — and for what you said. I’m going down now to telegraph to the little girl.”
 
        Vậy mà, khi Tom sắp về, anh đứng lại bên cánh cửa mở, bắt tay tôi.
-Cảm ơn cậu, bạn cố tri- anh thanh thản nói- vì cậu đã quá nhọc nhằn với mình, và vì những điều cậu nói. Còn bây giờ mình phải ra phố để đánh điện cho người con gái bé nhỏ ấy đây!

 

***************************


Lượt xem: 76

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào