by Manasa A 
HÀ BÍCH PHƯƠNG chuyển ngữ
      I happened to see some old pictures of my cousins and me and relived those moments captured in the pictures.
        During my 6th semester holidays, I went to Guntur accompanied by my other cousin. My aunt lived there with her family. This was the first time I was travelling this far without my mom and was pretty apprehensive about the whole trip.
         My aunt had two sons, Alok and Amrit. Both were elder to me. They had last visited Bangalore when I was in high school and I didn’t know if I could get along well with them.
        My uncle and aunt had lived in Bangalore and my uncle owned a Jewellery store. Due to various reasons, they incurred a huge loss and one night had to leave Bangalore. I was just a toddler during the time this happened.
At the railway station my cousins had come to pick us up. Both of them were delighted to see us. Alok was the elder one and looked very matured and responsible. Amrit was the joyful guy. He had a very good sense of humour.
        We stayed with them for a week. Every morning, we would wake up, get ready and go around seeing the places nearby on the two mopeds they had.
      We would watch movies on CD player. We had a lot of fun. I used to find the food very spicy and they would often laugh at me at the way I eat. I survived on curd rice and biscuits for the whole week. 
        My uncle owned a saris business and my cousins used to assist him in the business. All three of them would go in different directions selling saris to nearby villages.
Amrit was doing his B.Com in Ambedkar University through correspondence. He had taken coaching classes for the same. He was very social and fun loving guy. He was very famous in the locality and had lots of friends. 
        One fine evening we were having snacks and both the guys began narrating the hardships faced by them during their struggling years.
        After they left Bangalore they lived in Vizag for a few years. My uncle had started a business again. Everything was going on fine but when Amrit was in his 10thstandard, they again incurred a huge loss. The whole family had to relocate leaving all their belongings in that place. Fortunately, for my aunt, both the sons were very intelligent and were doing very well academically.
         This had come as a hard blow especially to the younger one. He had sulked down. He would hardly speak to anyone. Smile had left his face. People at home had found it very difficult to handle him. Alok used to be with him most of the time and for every small and big things he used to rebuke at his brother. 
       In the new place, all three men were working in different shops as salesmen. They lived in a small house. They didn’t even have a chair to offer for their guests. They were totally in a bad state.
       I had tears in my eyes while listening to their story. When I was in high school, I used to demand for my luxuries. I used to be angry on my parents for not buying me an ice cream or for not buying me a cycle. But, here I found out that my cousins not having enough even to eat.
       Fending for day to day basic necessities was a big challenge to them. They were deprived of having basic education. I thanked my stars for what I had. Until we don’t have something, we never know the value of them.
      Then slowly one by one left the salesman job and started having their own business. This time the finances of the business were dealt by Alok, and not my uncle.
      Over the years, Amrit came to normal terms in life. All four learnt meditation. Tried to find peace in what they had. Amrit had now changed to a fun loving guy from a depressed young chap. The scenario had changed. Even if Alok would get angry for something, Amrit would console and ask him to keep his calm. I just couldn’t believe, this calm Amrit was once a rebel. 

       After being with Amrit for a week, I wished to get a husband who is as calm as him. Fortunately, I got a husband who is like Amrit. He is very calm and I am the culprit in my marriage alliance.
       I left Guntur with a heavy heart, surprised that I didn’t want to go back to Bangalore. Such was the affection shown by my aunt and her people. Initially I didn’t want to go to Guntur and now I didn’t want to leave Guntur.

       After my return, we were in touch initially via letters. Those were the days of letters and not Whatsapp or emails. Then I got busy with my engineering exams, campus recruitments jobs and so on.
      One fine day I had heard the news that, Amrit had topped his university. He was the gold medalist. I was so happy for him. After around 2 years, I got to know that Amrit had cleared his CA in the first attempt with 26th rank. He had secured a job with Voltas.
      Later Alok also completed his  CA and was working in one of the firms in Hyderabad. The latest news is that both are working in Abudhabi.
Both are married and leading very happy lives and able to send their kids to international schools. 
       From the story of my cousins, I understood that hard work and faith in your abilities will help reach great heights. Whatever situations you are put into, do not lose focus. Always work towards fulfillment of your goals.
       Due to Alok’s fate, he is not an IIT Engineer, but he is well settled and more importantly he is happy. He didn’t give up his hope on studies. He didn’t curse his fate or his family. First he carved the fate of his younger brother and this younger brother helped his elder one to fulfill his dreams as well. It is very easy to blame others for our present situation, but it is extremely difficult to look out for the light in the darkness. There is always a Silver Lining and we need to look out for it. My cousins made it and am very proud of them.
          Một hôm tình cờ nhìn thấy vài tấm ảnh cũ chụp tôi cùng mấy người anh em họ, lòng tôi bồi hồi nhớ lại những khoảnh khắc xa xưa ấy.
        Hồi đó, vào kỳ nghỉ học kỳ thứ 6, tôi cùng mấy anh em họ, đã đến chơi nhà dì tôi ở Guntur. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa thế mà không có mẹ bên cạnh, nên cũng khá e ngại trong suốt cuộc hành trình. 
       Dì tôi có hai người con trai, Alok và Amrit, đều lớn tuổi hơn tôi. Lần cuối cùng hai anh ấy đến thăm Bangalore là khi tôi còn học cấp ba và tôi không chắc là tôi có đối đãi tốt với hai anh không nữa. 
       Dì dượng tôi đã từng sống ở Bangalore – nơi dượng làm chủ một tiệm kim hoàn.  Nhưng về sau, do nhiều lý do, họ bị thua lỗ nặng nề, và phải rời khỏi Bangalore trong một đêm tối trời. Lúc ấy tôi hãy còn là một đứa bé mới biết đi chập chững. Hai ông anh họ ra tận ga xe lửa đón khách, và tay bắt mặt mừng khi nhìn thấy bọn chúng tôi. Alok là ông anh cả, trông chín chắn và có trách nhiệm. Còn Amrit là một anh chàng vui vẻ, tính tình rất hài hước.
         Chúng tôi ở nhà dì dượng một tuần. Vào mỗi buổi sáng khi thức dậy, bọn tôi sẵn sàng đi dạo quanh những vùng phụ cận trên hai chiếc xe gắn máy nhà dì.  
        Chúng tôi xem phim trên chiếc máy hát đĩa CD. Chúng tôi có nhiều niềm vui. Tôi còn phát hiện ra là đồ ăn ở đây rất cay, bởi thế mọi người thường phá ra cười vì cách ăn của tôi. Vậy là suốt cả một tuần, tôi “sống sót” được là nhờ món cơm trộn và bánh quy cơ đấy!
         Dượng tôi làm chủ một cửa hàng bán quần áo phụ nữ (1), và hai anh họ của tôi phụ giúp cha trong việc kinh doanh. Họ thường tỏa ra ba ngã khác nhau để bán những bộ Sari trong mấy ngôi làng gần đấy. 
Anh Amrit đang học hàm thụ cử nhân thương mại ở đại học Ambedkar. Anh nhận những bài học thực hành cũng theo một cách như thế. Anh là một chàng trai rất hòa đồng và vui tính, rất nổi tiếng ở địa phương và có rất nhiều bạn bè.
        Vào một buổi tối yên bình, chúng tôi có bữa ăn nhẹ, và hai ông anh con bà dì bắt đầu kể lại những khó khăn mà họ phải đương đầu trong suốt những tháng năm chật vật gian khổ vừa qua. 
       Sau khi rời khỏi Bangalore,  gia đình dì dượng tôi đến sống ở Vizag một vài năm.  Dượng tôi phải làm lại từ đầu. Mọi thứ đều ổn cho đến khi Amrit lên mười tuổi thì họ lại một lần nữa bị thua lỗ nặng nề. Cả gia đình lại phải rời đi, bỏ lại tất cả đồ đạc. May mắn cho dì tôi là cả hai người con trai đều rất thông minh và học giỏi.
       Nhưng biến cố thua lỗ đó quả là một đòn đau chí tử, đặc biệt đối với người em. Anh suy sụp tinh thần, gần như chẳng chuyện trò với bất kỳ một ai. Nụ cười đã không còn trên khuôn mặt. Người trong nhà rất khó tiếp cận anh.  Người anh Alok đã dành hầu hết thời gian ở bên cạnh ông em, và trong mọi việc lớn nhỏ, anh cũng đều bảo ban khuyên giải em mình.
      Ở nơi mới, cả ba cha con đều làm nhân viên bán hàng ở những cửa hàng khác nhau. Họ sống trong một ngôi nhà nhỏ, ngay cả một cái ghế dành cho khách cũng không có. Tình trạng của họ hoàn toàn bi đát. 
       Tôi đã rưng rưng nước mắt khi nghe câu chuyện này. Hồi còn học cấp ba, tôi đã từng đòi hỏi những thứ xa xỉ, đã từng  giận hờn vì bố mẹ không mua kem hay xe đạp cho tôi. Nhưng, ở đây, trong câu chuyện này, tôi được biết các anh họ của tôi thậm chí còn không đủ ăn nữa. 
       Nội việc lo liệu những thứ thiết yếu hằng ngày cũng đã là một thử thách lớn lao đối với họ. Họ thiếu giáo dục cơ bản. Tôi cảm ơn những ngôi sao chiếu mệnh của tôi, vì những gì tôi có, chúng ta không bao giờ nhận ra giá trị của chúng cho đến khi chúng ta mất tất cả. 
       Rồi dần dần từ bước nọ đến bước kia, họ không còn làm công việc bán hàng nữa, mà bắt đầu làm chủ cơ sở kinh doanh riêng của mình. Thời gian này, công việc tài chính là do anh Alok phụ trách, chứ không phải là dượng tôi nữa.
       Qua nhiều năm, Amrit đã trở lại với cuộc sống bình thường. Cả bốn người trong nhà đều học thiền, đều cố gắng tìm sự bình yên trong những gì họ đang có. Amrit giờ đây, từ một thanh niên suy sụp, đã thành một chàng trai yêu đời.  Kịch bản đã thay đổi. Thậm chí nếu anh Alok có giận dữ vì một điều gì đó, thì anh Amrit sẽ an ủi và khuyên anh ấy giữ bình tĩnh. Tôi thực không thể tin được rằng một Amrit điềm đạm hôm nay, lại từng là một kẻ nổi loạn.
      Sau khi sống cùng anh Amrit một tuần, tôi ước rằng mình lấy được một tấm chồng điềm đạm bình tĩnh như anh ấy.  Và may mắn thay, tôi đã có được một người chồng như anh Amrit vậy. Chồng tôi rất điềm tĩnh và còn tôi luôn là kẻ có lỗi trong quan hệ hôn nhân của mình.
       Tôi rời Guntur mà lòng nặng trĩu, và ngạc nhiên thay- tôi đã không muốn trở lại Bangalore! Đó là vì tình cảm mà dì tôi và những người trong gia đình của dì đã thể hiện. Thoạt đầu, tôi không muốn đi Guntur, nhưng bây giờ tôi lại không muốn rời Guntur.
       Sau khi trở về, đầu tiên chúng tôi viết thư liên lạc với nhau.  Hồi đó còn là thời kỳ của những lá thư, chưa có Whatsapp hay emails gì cả.  Về sau này tôi luôn bận rộn với những kỳ thi kỹ sư, những công việc tuyển dụng ở trường, v..v..
        Rồi vào một ngày đẹp trời tôi nghe tin Amrit tốt nghiệp thủ khoa đại học. Anh được tặng huy chương vàng. Tôi vui lây với tin này.  Chừng hai năm sau, tôi được biết Amrit trong nỗ lực đầu tiên của mình, đã lấy được bằng Điều Hành Thương Mại ở vị trí 26, cầm  chắc trong tay một công việc ở  Công ty Voltas.
        Sau đó anh Alok cũng lấy được tấm bằng đó, và đang làm việc tại một trong những công ty  ở Hyderabad. Tin mới nhất là cả hai đang làm việc ở Abudhabi. Cả hai đều đã lập gia đình, hạnh phúc viên mãn, và đủ khả năng lo cho con cái vào học những trường quốc tế.
       Từ câu chuyện của hai anh họ tôi, tôi hiểu rằng làm việc chăm chỉ và niềm tin vào năng lực của bạn sẽ giúp bạn vươn đến những tầm cao tuyệt vời. Cho đù bạn bị đặt vào bất cứ tình huống nào đi nữa, hãy đừng mất tập trung.  Hãy luôn luôn làm việc hướng tới việc hoàn thành những mục tiêu của bạn. 
      Như số phận của Alok chẳng hạn, anh ấy không phải là một kỹ sư  tốt nghiệp từ Học Viện Công Nghệ Ấn Độ ( IIT)  nhưng anh ấy luôn có một điểm tựa vững vàng và quan trọng hơn là anh ấy luôn hạnh phúc. Anh không bao giờ từ bỏ hy vọng vào việc học tập. Anhkhông đổ lỗi cho số phận hay gia đình mình. Anh luôn đặt số phận của người em lên trước và người em cũng giúp anh  mình hoàn thành những ước mơ. Rất dễ dàng đổ lỗi cho người khác vì hoàn cảnh hiện tại của chúng ta, nhưng vô cùng khó để nhìn ra ánh sáng khi ta ở trong bóng tối. Luôn có một luồng ánh sáng lấp lánh như bạc, mà chúng ta cần tìm ra nó. Hai anh họ của tôi đã tạo ra nó, và tôi rất tự hào về họ.

  1. Sari hoặc saree, là một loại trang phục được yêu thích của phụ nữ Ấn Độ, có kích thước dao động từ 4-9m(cũng có khi dài tới 12 mét) dùng quấn quanh cơ thể theo nhiều phong cách khác nhau, hiện nay  Sari được coi là trang phục truyền thống của Ấn Độ
  2. B. com : Bachelor of Commerce : Cử nhân Thương mại
  3. CA : Commercial Action :  Điều hành Thương mại
  4. IIT : Indian Institute of Technology – Học Viện Công Nghệ Ấn Độ
Lượt xem: 816

Quảng cáo

Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào