NGỌN NẾN TẮT
The Dark Candle
https://academictips.org/blogs/the-dark-candle/
HOÀNG KIM & VĨNH TUỆ chuyển ngữ
-----------------------------------------------------
A man had a little daughter- an only and much-beloved child. He lived for her- she was his life. So when she became ill and her illness resisted the efforts of the best obtainable physicians, he became like a man possessed, moving heaven and earth to bring about her restoration to health. His best efforts proved unavailing and the child died. The father was totally inconsolable. He became a bitter recluse, shutting himself away from his many friends and refusing every activity that might restore his poise and bring him back to his normal self. But one night he had a dream.
 
Người cha có cô con gái nhỏ - đứa con duy nhất mà ông hết mực thương yêu. Ông sống vì con, con là lẽ sống của ông. Thế nên khi con mắc một căn bệnh mà mọi nỗ lực của những thầy thuốc giỏi nhất cũng vô hiệu, ông như phát điên, tìm thầy chạy chữa tứ phương , mong sao cho con được hồi phục. Nhưng bao công sức tột cùng đó cũng thành vô ích, con ông mất. Người cha không thể nguôi ngoai, lui về ẩn dật trong xót xa đau đớn, xa lánh bạn bè, khước từ mọi hoạt động có thể giúp ông lấy lại thăng bằng, trở lại với chính bản thân mình. Rồi một đêm kia ông có một giấc mơ.   
 
He was in Heaven, and was witnessing a grand pageant of all the little child angels. They were marching in an apparently endless line past the Great White Throne. Every white-robed angelic child carried a candle. He noticed that one child’s candle was not lighted. Then he saw that the child with the dark candle was his own little girl. Rushing to her, while the pageant faltered, he seized her in his arms, caressed her tenderly, and then asked: “How is it, darling that your candle alone is unlighted?” “Father, they often relight it, but your tears always put it out.”
Ông thấy mình ở trên Thiên đường, và được chứng kiến một cuộc diễu hành lớn của các thiên thần nhỏ. Các thiên thần nhỏ xếp thành hàng dường như vô tậnđi qua Cửa Trời. Mỗi thiên thần nhỏ mặc áo choàng trắng tinh khôi, tay cầm một ngọn nến, trong đó ông thấy có một ngọn nến tắt. Và ông nhận ra thiên thần nhỏ cầm ngọn nến tắt ấy là con gái của ông. Chạy vội về phía con, cuộc diễu hành có phần chậm lại, ông nắm lấy tay con, vuốt ve dịu dàng, và hỏi : “ Sao thế con yêu, sao ngọn nến của con lại tắt vậy? ”
“ Cha à, ngọn nến vẫn luôn được thắp lại, nhưng những giọt nước mắt của cha lại làm nó tắt ngúm đó chứ!”
Just then he awoke from his dream. The lesson was crystal clear, and its effects were immediate. From that hour on he was not a recluse, but mingled freely and cheerfully with his former friends and associates. No longer would his darling’s candle be extinguished by his useless tears.
Rồi ông tỉnh giấc. Mọi chuyện đã sáng tỏ, và có tác động tức thời. Từ giờ phút đó, ông không còn ẩn dật nữa, mà vui vẻ hòa mình tự nhiên vui vẻ với bạn bè và họ hàng thân thích. Ông không muốn ngọn nến trên tay đứa con gái yêu thương- lại bị tắt ngúm vì những giọt nước mắt vô ích của mình nữa.

Lượt xem: 25

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào