KỲ THI CUỐI thay đổi đời tôi
THE LAST EXAM – A day which changed my life

Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ

http://yourstoryclub.com/short-stories-love/love-short-story-last-exam-day/
Sometime we meet with some stranger who changed our way of thinking, they changed our whole life.It was the last exam the final year. And Rahul was very nervous.
Có đôi khi một người xa lạ mà tình cờ ta gặp, cũng có thể làm thay đổi suy nghĩ của ta và thậm chí làm thay đổi cả cuộc sống của ta nữa. Đó là câu chuyện của chàng sinh viên Rahul, đầy căng thẳng âu lo, ngày anh bước vào kỳ thi cuối trong năm học cuối cùng. 
Antenna and radar were always a week subject for him.  He was not prepared for this paper, but since he was getting late, he acquiesced himself to be ready. His all roommates have already left the room 30 minutes before. Because Rahul’s flat was 15 km away from college. And they used to go by college bus.
Suốt cả một tuần, “Anten và Radar” là đề tài cứ ám ảnh anh mãi. Cho đến sáng hôm nay, bài vẫn còn dang dỡ, có thể bị trễ giờ, vậy mà Rahul cứ điềm nhiên như không. Trường xa tới15km, nên từ 30 phút trước, các bạn cùng phòng với Rahul, thường dùng xe bus, đã đi hết rồi. 
And the last bus was at 8:45 am. Rahul was getting late. It was already 8:40. He just pulls his drip-dry shirt from a hanger and wore it. He quickly searched his examination materials and started running towards the bus stop.
Chuyến xe bus cuối cùng rời bến lúc 8h45, mà bây giờ đã 8h40, nên chắc Rahul sẽ bị trễ. Vậy là Rahul chỉ kịp kéo chiếc áo sơ mi ra khỏi móc, mặc vội vào, rồi gom hết giấy bút, dụng cụ, tài liệu, hộc tốc chạy ra trạm xe buýt. 
When he reached the stop with racing heart, it was like an ocean of emptiness. The condition of the bus stop made his blood run cold. He was thinking that he was very late and all the buses were gone. There were vile thoughts started in his mind, that he will miss his paper now. Because of that, he will not get a good job and his parents will face the problem. He was trembling, he stumbled to the closest tree and plopped down before he fell. Sweat stung his eyes and he wiped his face on his shirt.
Khi anh chạy đến nơi, tim đập như một tay đua, nhưng trạm xe buýt đã vắng tanh- cảnh tượng khiến anh lạnh cả người: Anh đến muộn, không còn chuyến xe bus nào nữa! Trong đầu anh lởn vởn viễn cảnh tồi tệ của việc hỏng thi: anh sẽ không nhận được việc làm tốt, cha mẹ anh sẽ gặp khó khăn. Run rẩy lúng túng, anh vấp phải gốc cây sát bên trạm xe buýt và ngã sóng soài. Mồ hôi túa ra làm cay hai mắt, phải kéo tay áo lau đi.  
He was sitting on the floor, then he heard one sound that was a brake of full steam Scotty. Before he recognized something, what happened there, a voice fall to his ear “come fast we are getting late”.
Đang khi còn ngồi bệt trên đất, bỗng anh nghe thấy một âm thanh rít lên như là tiếng chiếc Scotty đang thắng lại. Rồi trước khi anh kịp biết điều gì đang xảy ra, thì một giọng nói vang lên như rót vào tai anh: Nhanh lên anh, chúng ta trễ rồi!
Rahul also forgets everything and just jumped back to her on Scotty. Then she just full accelerated her Scotty and made headway. After few minutes Rahul observed that he is seating behind a girl who is from IES college. Which is 3.7 km before his college.
Rahul quên hết mọi thứ, chỉ kịp nhảy phốc lên chiếc xe máy, ngồi sau lưng cô gái lái xe.Và nàng rồ ga phóng đi. Chẳng mấy chốc, Rahul nhận ra cô gái ấy là sinh viên trường đại học IES, gần hơn trường anh chừng 3,7 km.
He was thinking this is also fine at least he can go with her to her college after that he will run and reached college before 11. He was thinking that this was also fine, he will be late by 1 hour only. He can get passing marks within 2 hours.
Cũng là may, bởi ít nhất là anh có thể đi nhờ cô đến trường cô, rồi từ đó anh sẽ chạy bộ đến trường anh trước 11 giờ! Nếu được như thế thì quá ổn, bởi tính ra, anh chỉ trễ có 1 tiếng thôi, và anh có thể hoàn thành bài thi trong vòng 2 tiếng.
After a long interval, Rahul break the silence and told to that girl
“Thank you so much, you have no idea what you did today for me. If you would not have come today, I would have missed my final paper. Thanks, a lot.”
That girl replied to him “don’t thank me we are still not reached to the examination hall. By the way hi I am Shruti.”
Rahul replied her “hi I am Rahul from PCST.”
Một lúc sau, Rahul phá vỡ sự im lặng, bảo cô gái:
"Cảm ơn em nhiều nhé, chắc em không hiểu hết những gì em đã giúp anh hôm nay đâu! Nếu không có em hôm nay, anh sẽ bỏ lỡ kỳ thi rồi! Cảm ơn em nhiều lắm!".
Cô gái trả lời: "Đừng cảm ơn em vội anh ạ, chúng ta vẫn chưa đến nơi thi mà.  Nhân tiện xin chào anh, em là Shruti ".
Rahul trả lời cô "Vâng chào em, anh là Rahul đại học PCST".
When Rahul replied her, she started laughing loudly, Rahul had no idea what was going on? Why she was laughing in this Gordian knot.  His expression changed to incredulity when he heard to her. He can’t able to stop himself from asking her the reason of her laugh.
Rahul asked Shruti- sorry to interrupt you but why are you laughing?
Nghe vậy, cô gái phá ra cười làm Rahul ngẩn ngơ không hiểu vì sao cô lại cười trong tình huống lạ lùng này. Anh đâm ra hoang mang, không thể không hỏi cô vì sao lại cười như vậy.
- Xin lỗi phải ngắt lời em: Sao em lại cười vậy?
Shruti- sorry, sorry but you gave your intro like this only I can’t have controlled on myself.
Rahul- why so?
Shruti- at least you can know me that I am also a final year student, so I have that much knowledge, that I can recognize which dress belongs to which college?
Rahul- sorry Shruti I am a bit unstable with my mind.
Xin lỗi, em xin lỗi, nhưng anh giới thiệu thế làm sao nhịn cười cho được chứ!
- Sao vậy?
- Ít ra anh nên biết em cũng là sinh viên năm cuối, nghĩa là biết nhiều chuyện lắm đấy, em nhận ra đồng phục nào của trường đại học nào mà!
- Xin lỗi Shruti, anh hơi ngớ ngẩn!
Shruti- it’s ok. I can understand but don’t take tension friend everything gonna is right. By the way, what is your planning for the exam life. After all, today is our last exam we gonna free from tomorrow.
- Vâng. Em hiểu mà, đừng căng thẳng, mọi việc suôn sẻ cả thôi. Nhân tiện cho em hỏi anh có dự định gì cho cuộc sống sau này chưa. Bởi hôm nay chúng ta còn kỳ thi cuối, nhưng mai là đã tự do rồi.
Rahul never talks to a girl anything except the notebook and subject syllabus. Even he always afraid talk to a girl. It was the first time in his life he was in this set of circumstances, where he was traveling with a girl on a Scotty and even he was talking to her apart from his comfortable zone. But he was not fully comfortable in this situation. He was trying to combat this conditions.
Rahul chưa bao giờ nói chuyện gì khác với một cô gái, ngoài chuyện sách vở giáo trình. Thậm chí anh còn sợ nói chuyện với bọn con gái nữa kia! Đây là lần đầu tiên trong đời, anh lâm vào tình huống đang cùng đi trên một chiếc xe với một cô gái, thậm chí anh cũng đang nói với cô về những chuyện khác hẳn. Anh cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Anh đang cố chịu trận!
Rahul- I haven’t planned anything yet. But maybe my roommates have, I will join them.
- Anh chưa có dự định gì em ạ. Nhưng mấy bạn cùng phòng của anh có thể có đấy, và anh sẽ tham gia cùng với họ.
While this conversation over, they were reached IES college. Shruti stopped her Scotty in front of the main gate. Rahul thanked her and told her “I know only thanks is not enough after what you did for me but I don’t have anything except this so Thank you so much Shruti.” She replied to him “wait, wait …. you will get enough time for all this thing. Now just take my vehicle and just shoot the “ANTENNA & RADAR”.
Trò chuyện vừa xong thì họ cũng vừa đến trường IES. Shruti ngừng xe trước cổng chính. Rahul cảm ơn cô và nói:
- "Anh biết chỉ nói cảm ơn không là không đủ, sau những gì em đã giúp anh, nhưng anh không biết nói gì hơn ngoài việc cám ơn em nhiều lắm Shruti.".
Cô trả lời: 
- "Để sau đi anh ...Còn khối thời gian để anh nói chuyện ơn nghĩa gì đó sau này mà. Còn bây giờ,anh hãy lấy xe em phóng về trường anh bảo vệ đề tài "ANTENNA & RADAR" đi !
Rahul was speechless after heard this. He was unable to express his feelings to Shruti. He just took one deep breath and replied to Shruti” we just met 15 min ago, how can you trust to someone whom you don’t know”.
Nghe vậy, Rahul chẳng nói nên lời, cũng chẳng bày tỏ được gì với Shruti. Anh hít một hơi thật sâu rồi nói:
-" Mình chỉ mới gặp nhau 15 phút trước, sao em lại có thể tin người mà em không quen biết  thế ?".
Shruti replied to Rahul” oh I don’t have time to explain all this now and I think you too have don’t that much time, so please now we should attend our exam first. And after paper I will meet you here only, please come fast after your exam. We will discuss all this all this at that time. Now just RUN.”
-"Bây giờ em chẳng rảnh để giải thích tường tận, anh cũng chẳng có thời gian, vậy chúng ta hãy tập trung vào chuyện thi cử trước đã. Xong em sẽ gặp lại anh ở đây nhé, hãy mau mau quay lại đây, khi thi xong anh nhé. Nào bây giờ thì hãy VỌT đi nào!
Rahul also thanked her once again and moved away towards his college. He reached at 10:05, Just five minute late. So he was very happy that he had complete 3 hours for his paper. After completion of the exam, Rahul meets with his friends. They started to ask him why he was late and how he came to college. But Rahul was in hurry because he had to reach Shruti college also. So, he just ignored all these questions and proceed towards Shruti’s college.
Rahul cảm ơn cô lần nữa rồi phóng xe về trường mình. Anh đến nơi lúc 10h05, nghĩa là chỉ trễ có 5 phút! Do vậy, anh rất vui vì đã hoàn thành bài thi sau 3 tiếng đồng hồ. Thi xong, Rahul gặp các bạn. Họ hỏi anh lý do bị muộn, và làm thế nào để kịp đến trường như vậy được. Nhưng Rahul rất vội vì phải chạy về trường Shruti, cho nên anh bỏ qua tất cả những tra vấn đó, và phóng xe trở lại trường cô.
She was already there at her college gate when Rahul reached. Rahul just stopped Scotty and told to Shruti” I am sorry to have caused you all these troubles. And Thanks for your act of kindness, will always cherish it in my heart, Thanks for your support, It really means a lot, In today’s world, where there is no help or thought, you went over the way for me, It’s just your kindness that I can see, So thanks a lot.”
Khi Rahul về tới, Shruti đã đứng đợi sẵn ở cổng trường, anh dừng xe nói với Shruti:
-"Anh xin lỗi vì đã làm phiền em. Cảm ơn lòng tốt của em, anh sẽ luôn ghi khắc trong lòng. Cám ơn sự tương trợ rất có ý nghĩa của em. Trong thế giới ít giúp đỡ và nhiều vô cảm này, rõ ràng em có thể bỏ qua anh, nhưng anh đã thấu hiểu tấm lòng nhân hậu của em, cám ơn em nhiều lắm!”
Shruti just gave him a smile and reply to him “Ker khuch dosti main aisa Ki thanks sorry sab baiman lage, Nibha aisi dosti Ki tumhe chorna muskil or duniya chorna aasan lage” and started laughing. She told to Rahul after stopping her laugh “I was just kidding friend, just now you told me your feelings which you already prepared for me, but I have not prepared anything, so I just told you what came to my mind suddenly. So, take it easy friend and let’s go.”
Shruti chỉ mỉm cười trả lời "Ker khuch dosti main aisa Ki sab baiman lage, Nibha aisi goti Ki tumhe chorna muskil hay duniya chorna aasan lage"[1]* và lại cười. Cô nói với Rahul " Em chỉ đùa với anh thôi, anh đã nói cho em nghe cảm xúc của anh dành cho em, nhưng em thì chưa biết nói gì cả, vậy nên em chỉ nói những gì bất chợt xuất hiện trong đầu em anh nhé.  Hãy thoải mái lên và cùng đi nào".
It was the first time when Rahul was talking comfortably with a girl such a long interval. He was now noticed Shruti. She was very pretty. The woman that walked in could have graced any billboard or magazine cover, but she was better than those two-dimensional photoshopped models.
Đây là lần đầu Rahul tự nhiên trò chuyện khá lâu với một cô gái. Bây giờ anh đã nhìn rõ Shruti. Cô rất xinh đẹp. Người phụ nữ này đủ duyên dáng kiều diễm để có thể xuất hiện trên bất kỳ tờ báo hoặc bìa tạp chí nào, và có thể còn đẹp hơn cả những cô người mẫu có ảnh được chỉnh sửa cẩn thận nữa.
Somehow her imperfections made her perfect. Her tall frame and slender body were like of a Victoria secret model. Her blue eyes, like the sea, were calm and emotionless. Long, wavy blonde hair, so smooth and silky, almost as if it was tailored from gold fabric. There was a shyness to her, hesitation in her body movements and a softness in her voice. Her cream suit which was her college uniform had a tailored look that was bold against her fair skin.  Rahul was surprised why this types of thought are coming in his mind.
Không hiểu sao có vẻ như sự không hoàn hảo của cô lại khiến cho cô trở nên  hoàn hảo. Dáng người cao và cơ thể mảnh dẻ của cô giống người mẫu hãng Victoria Secret Model. Màu mắt xanh nước biển, bình thản lạnh lùng. Tóc dài, vàng óng, gợn sóng, nhẵn mịn, như thể được làm từ những sợi chỉ vàng. Dáng đi e ấp ngượng ngùng, giọng nói dịu dàng mềm mại.Bộ vest đồng phục trông chỉn chu nghiêm túc, tương phản với làn da tươi trẻ của cô. Rahul ngạc nhiên không hiểu vì sao trong đầu anh lại xuất hiện những suy nghĩ như thế.
This was a completely new feeling for Rahul. He was enjoying that moment. He just wanted to that, that road, that trip never end that day. He was praying god that please stop this moment here only. Please just not let it go. He was arguing the god please accept his this wish.
Đây là một cảm xúc hoàn toàn mới mẻ đối với Rahul. Và anh đang tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời đó. Anh chỉ muốn việc đó, con đường đó, chuyến đi đó trong ngày hôm đó không bao giờ chấm dứt. Anh cầu nguyện thượng đế xin khoảnh khắc đó còn mãi nơi đây. Xin đừng để khoảnh khắc đó qua đi. Anh cầu xin thượng đế cho anh tròn nguyện ước.
 
Shruti also got the situation of Rahul very easily. The girls used to be very fast and intelligent especially in this situation.  She understood this very easily. And she didn’t want to be Rahul sorry about this. So she only asked Rahul “why are you that much silent. You can ask me something. I am not going to kill you friend. I know I am a girl and you have a problem with that”. Rahul replied her “no I don’t have any problem with you”.
Shruti dễ dàng cảm nhận tâm trạng của Rahul. Các cô gái thường nhanh nhạy và thông minh đặc biệt trong tình huống này. Cô dễ dàng hiểu ra điều này, và  không muốn Rahul phải áy náy. Vì vậy, cô chỉ hỏi Rahul "Sao anh lại im lặng dữ vậy? Anh có thể hỏi em điều gì đó. Em chẳng ăn thịt ăn cá gì anh đâu. Em biết anh gặp vấn đề vì em là con gái ….”.
Rahul trả lời:
-"Không, anh không có vấn đề gì với em đâu…"
Shruti interrupts him in between and told “you know, you are struggling to talk with me. Anyone can judge this easily. I know what are you thinking about me. It is clearly visible in your eye. You are not doing anything wrong. Then why are you afraid, why are you not talking with me directly with eye contact. If you will be like this always then how will you overcome with your hesitations.”
Shruti ngắt lời anh giữa chừng và nói " Anh biết mà, anh đang cố nói chuyện với em đấy thôi. Ai cũng có thể dễ dàng nhận thấy điều này. Em biết anh đang nghĩ gì về em. Điều đó hiện lên rất rõ trong mắt anh. Anh chẳng làm sai gì cả. Vậy tại sao anh lại sợ, sao anh không nhìn sâu vào mắt em khi nói chuyện với em. Nếu anh cứ như thế này, thì làm sao anh vượt qua được sự nhút nhát ngại ngùng cơ chứ? “
Rahul tries to explain her but again he was stuck in his mind only. Again, he grabs his strength and told to Shruti that single line “I am not afraid. I …I …I just. “Again, Shruti interrupts him and told: “then why are you not able to finish your line.”
Rahul was speechless he had no any reply for Shruti. Because he knows that she was correct.
Rahul muốn giải thích cho cô nhưng lúng túng ngôn ngữ. Cố hết sức anh cũng chỉ nói được với Shruti vỏn vẹn mấy lời "Anh không sợ….chỉ là anh ...".Shruti ngắt lời anh và nói:" Sao anh không thể nói tròn câu cơ chứ".
Rahul chẳng nói được lời nào, cũng không trả lời gì cho Shruti. Bởi anh biết cô nói đúng.
Then Shruti only started the conversation They talked something about their family and hobbies of each other. After few conversation, Rahul was also comfortable with her. He was very happy to meet her.
Sau đó, chỉ có Shruti chủ động khơi mào cuộc trò chuyện. Họ nói về gia đình và sở thích của mỗi người. Sau vài cuộc trò chuyện, Rahul cũng cảm thấy thoải mái với cô. Anh rất vui khi được gặp cô.
After a long interval of chit chatting, Shruti asked him “shall we go now”? Rahul also replied her instantly “ya sure” They started their Scotty and move away from their room. They were talking about each other, about future on the way. Then Rahul comes to know that next month she was getting married. And she was very happy for that. Because that guy was her childhood friend. Their family knows each other from a long time. So she will shift New Delhi after marriage.
Sau một lúc nói chuyện, Shruti hỏi anh " Bây giờ chúng ta đi nhé ?” Rahul cũng trả lời cô ngay “ đồng ý”. Họ nổ máy xe scotty và rời khỏi phòng. Trên đường đi, họ đã nói về nhau, về tương lai. Và Rahul biết chuyện cô sẽ đám cưới vào tháng tới, và cô rất hạnh phúc vì điều đó, bởi chàng trai chính là người bạn thời thơ ấu của cô. Gia đình hai bên đã biết nhau từ lâu. Và sau khi kết hôn, cô sẽ dời đến thủ đô New Delhi.
When Rahul come to know about this, the respect for Shruti was increased in his mind. Because, since she was engaged, she can avoid him easily. But still, she was trying to motivate him. She was trying to remove his coitophobia. They reached again the same bus stop where they meet in the morning.
Shruti told Rahul “ok bye and hope we will meet again”.
Khi Rahul biết điều này, anh càng tôn trọng Shruti, bởi vì khi đã đính hôn, cô hoàn toàn có thể tránh mặt anh dễ dàng. Tuy nhiên, cô vẫn cố gắng động viên anh. Cô đang cố gắng giúp anh loại bỏ tính nhút nhát. Họ đi tới trạm xe buýt nơi họ gặp nhau vào buổi sáng.
Shruti bảo Rahul: "Tạm biệt, hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau".
Rahul- yes sure if you want.
Shruti- one are you flirting with me?
Rahul- no not at all. I was just telling like that. If you feel wrong, then I am sorry. But I never want to hurt you.
- Ừ, chắc chắn rồi, nếu em muốn.
- Anh định ve vãn em?
Không, không có gì cả. Anh chỉ nói thế thôi, nếu không đúng thì xin lỗi em vậy. Anh chẳng bao giờ muốn làm em phiền muộn cả.
Shruti started laughing again loudly. And replied to Rahul “I was joking yaar. Why you took everything that much serious? Sometimes try to laugh also friend. It helps us to be happy.
And yes, one more thing, from next time when you got a chance to talk to a girl. Just talk her. Do not try to avoid or hesitate with her. Remember always she will never kill you friend.
Shruti bật cười, bảo Rahul " Em đùa thôi. Sao anh coi mọi thứ nghiêm trọng thế? Cố gắng cười lên anh nhé, vì nó giúp ta hạnh phúc. À, còn một điều này nữa, từ sau khi có dịp trò chuyện với một cô gái, anh cứ tự nhiên nói chuyện với cô ấy nhé. Đừng cố tránh né hoặc ngại ngùng. Hãy luôn nhớ rằng cô ấy chẳng bao giờ làm hại anh đâu!”.
Ok bye, now I will see you again. Take care”.
Rahul also gave her a smile and replied”bye “.
-Ok bây giờ thì tạm biệt. Hẹn gặp lại. Bảo trọng nhé.
Rahul cũng cười, trả lời " Vâng xin tạm biệt".
That day Rahul understand the difference between love and lust. It was a love only which made Shruti that much kind. Because of love only she was helping him. She was trying to her best to help Rahul. And it was a love for Rahul too that he was agreeing with Shruti.
Từ ngày đó Rahul hiểu được sự khác biệt giữa tình yêu dục vọng . Tình yêu làm nên một Shruti nhân hậu. Tình yêu làm nên một Shruti hết lòng giúp đỡ Rahul. Đó cũng là tình yêu làm nên một Rahul khi anh thuận lòng cùng đi với Shruti. 
If it was a lust, then definitely one of them was trying to misuse that moment. But no, they both were utilizing that moment in a good way. That love was different, it was not a lover’s type love, it was not a parent type love, it was not a brother and sister type love. It was different. But yes, it was a love. Which gave a good lesson to Rahul.
Nếu đó là dục vọng, thì khoảnh khắc đó hẳn đã bị lạm dụng. Nhưng không, họ đã trải qua khoảnh khắc đó một cách tuyệt vời. Tình yêu đó là khác biệt, không phải là phải tình yêu tình nhân, không phải là tình yêu cha con, không phải tình yêu anh chị em trong gia đình.Nó khác biệt. Nhưng, vâng, nói cho cùng thì đó cũng là tình yêu, một tình yêu đã đem đến cho chàng Rahul một trải nghiệm đẹp đẽ không quên.
–END–
 
 
 
 
 

[1] *. Tiếng Ấn Độ phiên âm la tinh, không dịch được.

Lượt xem: 249

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào