HÒ HẸN VỚI TÌNH YÊU
Appointment With Love
Sulamith Ish Kishor
http://janice142.com/JoyPage/AppointmentWithLove.htm
HOÀNG ANH DŨNG chuyển ngữ
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Sulamith Ish-Kishor ( 1896 - 1977 ) là một nhà văn nổi tiếng người Mỹ. Thuở nhỏ bà sống ở London, đến năm 13 tuổi thì qua Mỹ. Bà tốt nghiệp Đại học Hunter College ( New York) về sử học và ngôn ngữ học. Bà biết viết văn ngay từ lúc mới lên 5, và đến năm lên 10 thì đã có thơ văn đăng báo !
Những sáng tác của bà, từ truyện thiếu niên nhi đồng cho đến những tác phẩm dành cho người lớn, đều được hoan nghênh nhiệt liệt, và đem đến cho bà nhiều giải thưởng văn học cao quý.
APPOINTMENT WITH LOVE như sẽ được giới thiệu dưới đây, là một trong những truyện ngắn nổi tiếng nhất của Sulamith Ish Kishor với lối dẫn chuyện duyên dáng, thú vị và bất ngờ.
Chuyện kể về một cuộc hẹn giữa chàng trung úy không quân John Blandford với một người phụ nữ chưa từng biết mặt. Từ một cuốn sách cũ được gởi tặng cho đơn vị của mình, trung úy Blandfort tình cờ biết được địa chỉ của người phụ nữ tặng sách, và chàng gởi thư thăm hỏi. Họ chỉ quen biết nhau ( và có lẽ đã yêu nhau) qua những lá thư như vậy. Để rồi sau 13 tháng thư từ qua lại, từ chiến trường chàng trung úy trở về và hẹn gặp người phụ nữ của lòng mình. Họ giao ước sẽ gặp nhau tại một nhà ga, chàng sẽ cầm cuốn sách đã gắn kết đời họ, còn nàng sẽ cài một bông hồng đỏ thắm trên áo. Đúng là tại điểm hẹn, gần như cùng một lúc, chàng trung úy đã gặp cả hai người, người thứ nhất là một cô gái xinh đẹp và vô cùng quyến rũ, nhưng không có hoa hồng ! Còn người kia có hoa hồng cài áo đấy, nhưng than ôi đó lại là một phụ nữ đã luống tuổi! “Blandford cảm thấy như đã bị xẻ ra làm đôi, vì nỗi khát vọng muốn đuổi theo cô gái kia, đồng thời vì lòng nhung nhớ đến người phụ nữ mà tâm hồn đã bầu bạn với chàng và đã nâng đỡ tinh thần của chàng suốt thời gian qua”. Thế rồi trong khoảnh khắc diễn ra cuộc đấu tranh giằng xé giữa khao khát tình yêu và lòng biết ơn, ngưỡng mộ, Blandford đã đi đến một quyết định bất ngờ ...
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
APPOINTMENT WITH LOVE
SULAMITH ISH –KISHOR
"Love built on beauty, soon as beauty, dies."
John Donne
Six minutes to six, said the great round clock over the information booth in Grand Central Station. The tall young Army lieutenant who had just come from the direction of the tracks lifted his sunburned face, and his eyes narrowed to note the exact time.
Chiếc đồng hồ tròn lớn treo ở phòng thông tin tại NHÀ GA TRUNG TÂM chỉ 6 giờ kém 6 phút. Từ ngoài sân ga một viên trung uý cao ráo, trẻ tuổi, vừa đến, khuôn mặt sạm nắng ngẩng lên, mắt nheo lại để nhìn giờ cho rõ.

His heart was pounding with a beat that shocked him because he could not control it. In six minutes, he would see the woman who had filled such a special place in his life for the past 13 months, the woman he had never seen, yet whose written words had been with him and sustained him unfailingly.
He placed himself as close as he could to the information booth, just beyond the ring of people besieging the clerks...
Tim anh đập mạnh, lòng bồi hồi xao xuyến, không sao kềm chế được, bởi chỉ 6 phút nữa thôi, anh sẽ gặp người phụ nữ đã chiếm lĩnh một vị trí đặc biệt trong cuộc sống của anh suốt 13 tháng qua- đó là người phụ nữ mà anh chưa một lần gặp gỡ, dù những lời nàng viết trong thư, vẫn luôn bên anh, giúp anh vững vàng ý chí.
Anh kiếm một nơi gần phòng thông tin nhất có thể được, ngay bên ngoài vòng người đang vây quanh các nhân viên phục vụ…

Lieutenant Blandford remembered one night in particular, the worst of the fighting, when his plane had been caught in the midst of a pack of Zeros. He had seen the grinning face of one of the enemy pilots.
Trung uý Blandford còn nhớ rõ mồn một cái đêm diễn ra cuộc chiến khốc liệt tồi tệ tột cùng đó, khi máy bay của anh bị vây giữa một dàn máy bay Zero. Anh thậm chí còn nhìn thấy cả bộ mặt nham nhở của một trong những gã phi công địch.

In one of his letters, he had confessed to her that he often felt fear, and only a few days before this battle, he had received her answer: "Of course you fear...all brave men do. Didn't King David know fear? That's why he wrote the 23rd Psalm. Next time you doubt yourself, I want you to hear my voice reciting to you: 'Yea, though I walk through the valley of the shadow of death, I shall fear no evil, for Thou art with me.'"
And he had remembered; he had heard her imagined voice, and it had renewed his strength and skill.
 
Trong một lá thư, anh thú nhận với nàng là anh luôn cảm thấy sợ hãi, và chỉ vài ngày trước cuộc chiến nói trên, anh nhận được hồi âm của nàng: “Dĩ nhiên là phải sợ rồi ... ngay cả những người can đảm cũng đều như vậy mà. Chẳng phải Vua David cũng biết sợ đó sao? Đó là lý do tại sao ông viết Thánh vịnh 23. Sắp tới nếu khi nào bản thân anh còn thiếu tự tin, thì em muốn anh hãy nghe giọng em đọc câu này: “Vâng, dù có phải đi qua thung lũng của bóng tối chết chóc, tôi cũng chẳng sợ hiểm nguy, vì luôn có Chúa ở bên tôi.”
Và anh nhớ, lúc bị vây hãm ấy, anh đã nghe giọng nói của nàng vang lên trong tâm tưởng, chính điều này giúp anh lấy lại sức mạnh và kỹ năng điều khiển máy bay của mình.

Now he was going to hear her real voice. Four minutes to six. His face grew sharp. Under the immense, starred roof, people were walking fast, like threads of color being woven into a gray web.
Giờ đây, anh sắp được nghe giọng nói thật của nàng. Đồng hồ chỉ 6 giờ kém 4 phút, mặt anh trở nên căng thẳng hơn. Dưới mái toà đại sảnh rộng mênh mông, trang trí hình sao, dòng người hối hả qua lại, trông như những sợi chỉ màu đang dệt nên một tấm vải xám.

A girl passed close to him, and Lieutenant Blandford started. She was wearing a red flower in her suit lapel, but it was a crimson sweet pea, not the little red rose they had agreed upon. Besides, this girl was too young, about 18, whereas Hollis Meynell had frankly told him she was 30. "Well, what of it?" he had answered. "I'm 32." He was 29.
Một cô gái đi qua sát bên anh, cổ áo vest cài một bông hoa đỏ, nhưng là hoa đậu thơm đỏ thẫm chứ không phải là một bông hồng nhỏ màu đỏ, như họ đã giao ước. Ngoài ra, cô gái này cũng quá trẻ, chừng 18 thôi, trong khi Hollis Meynell đã không ngại nói với anh rằng cô đã 30. Và anh đã trả lời: “Ồ, thì có sao đâu! Anh 32 cơ đấy !” Thực ra anh chỉ mới 29!

His mind went back to that book—the book the Lord Himself must have put into his hands out of the hundreds of Army library books sent to the Florida training camp. Of Human Bondage, it was; and throughout the book were notes in a woman's writing.
Tâm trí anh trở lại với cuốn sách đó - một cuốn sách mà chính Chúa đã lấy ra và đặt vào tay anh từ trong hàng trăm cuốn sách của thư viện quân đội, được gửi đến trại huấn luyện Florida. Đó là cuốn “Of Human Bondage”- KIẾP NGƯỜI ; và trong suốt cuốn sách đó, có những ghi chú qua nét bút của một phụ nữ.
 
He had always hated that writing-in habit, but these remarks were different. He had never believed that a woman could see into a man's heart so tenderly, so understandingly.
 
Anh vốn ghét thói quen viết vào sách như vậy. Nhưng những ghi chú này lại khác. Anh chưa bao giờ dám tin, lại có một phụ nữ có thể nhìn thấy tâm hồn của một người đàn ông, một cách tinh tế, thấu đáo đến thế.
Her name was on the bookplate: Hollis Meynell. He had got hold of a New York City telephone book and found her address. He had written, she had answered. Next day he had been shipped out, but they had gone on writing.
 
Tên cô ghi trên nhãn sách: Hollis Meynell. Thế rồi qua cuốn danh bạ điện thoại New York, anh tìm thấy địa chỉ của cô. Anh viết thư, và cô trả lời. Ngày hôm sau anh lên tàu ra mặt trận. Nhưng họ vẫn tiếp tục thư từ cho nhau.
 
For 13 months, she had faithfully replied, and more than replied. When his letters did not arrive she wrote anyway, and now he believed he loved her, and she loved him.
 
Trong 13 tháng trời, cô luôn đều đặn hồi âm thư anh, mà xem ra còn hơn cả hồi âm. Bởi cho dù có khi thư của anh không tới, cô vẫn viết cho anh, và giờ đây, anh tin rằng anh yêu cô, và cô cũng yêu anh.
 
But she had refused all his pleas to send him her photograph. That seemed rather bad, of course. But she had explained: "If your feeling for me has any reality, any honest basis, what I look like won't matter. Suppose I'm beautiful. I'd always be haunted by the feeling that you had been taking a chance on just that, and that kind of love would disgust me. Suppose I'm plain (and you must admit that this is more likely). Then I'd always fear that you were going on writing to me only because you were lonely and had no one else. No, don't ask for my picture. When you come to New York, you shall see me and then you shall make your decision. Remember, both of us are free to stop or to go on after that—whichever we choose..."
Chỉ có điều là cô đã từ chối tất cả lời yêu cầu khẩn thiết của anh, xin cô gửi cho anh một tấm ảnh của cô. Tất nhiên là việc này không vui rồi.  Nhưng cô giải thích: “Nếu tình cảm của anh dành cho em là thực, là chân thành, thì em trông như thế nào cũng chẳng thành vấn đề. Giả sử em đẹp. Em sẽ luôn bị ám ảnh với cảm giác rằng anh đến với em chỉ vì thế. Và em không thích thứ tình yêu đó. Còn giả sử em xấu xí thô lậu (và anh phải chấp nhận rằng khả năng này là nhiều hơn), thì em sẽ luôn sợ rằng anh viết thư cho em chẳng qua là do anh cô đơn, và không còn ai khác để anh viết nữa. Vậy thôi, xin anh đừng yêu cầu em gửi hình nữa nhé. Khi nào anh đến New York, anh sẽ gặp em, rồi anh sẽ đưa ra quyết định. Hãy nhớ rằng, cả hai chúng ta được tự do dừng lại hoặc tiếp tục đi tới, sau đó– tuỳ chúng ta chọn lựa...”.
One minute to six—he pulled hard on a cigarette.
Then Lieutenant Blandford's heart leaped higher than his plane had ever done.
A young woman was coming toward him. Her figure was long and slim; her blond hair lay back in curls from her delicate ears. Her eyes were blue as flowers, her lips and chin had a gentle firmness. In her pale green suit, she was like springtime come alive.
 
Bây giờ đã là 6 giờ kém 1 phút, anh rít mạnh điếu thuốc.
Tim chàng trung úy nẩy lên nẩy xuống còn cao hơn cả khi máy bay của anh bị sốc nữa.
Có một phụ nữ trẻ đang đi về phía anh. Dáng nàng cao ráo mảnh mai; mái tóc vàng buông thả những lọn tóc quăn ra sau vành tai thanh tú. Mắt xanh như những bông hoa, môi cằm cương nghị dịu dàng. Trong bộ vest xanh lục nhạt, trông cô như tiết xuân về sống động.

He started toward her, entirely forgetting to notice that she was wearing no rose, and as he moved, a small, provocative smile curved her lips.
"Going my way, soldier?" she murmured.
Uncontrollably, he made one step closer to her. Then he saw Hollis Meynell. She was standing almost directly behind the girl, a woman well past 40, her graying hair tucked under a worn hat. She was more than plump; her thick-ankled feet were thrust into low-heeled shoes. But she wore a red rose in the rumpled lapel of her brown coat.
The girl in the green suit was walking quickly away.
Anh cũng tiến về phía cô, quên hẳn việc xem cô có cài bông hồng hay không, và khi anh đi tới, đôi môi cong của cô thoáng một nụ cười khiêu khích.
Cô lẩm bẩm: “ Anh đi cùng đường với em à, anh lính?”
Không thể kềm chế được, anh bước một bước để gần cô hơn. Rồi anh thấy Hollis Meynell - chính là người đứng ngay sau người con gái ấy- bà là một phụ nữ tuổi ngoài 40, mái tóc hoa râm của bà nằm dưới cái mũ đã sờn cũ. Bà thật đẫy đà; đôi gót chân dày đi giày đế thấp. Nhưng bà cài một bông hồng đỏ trên chiếc áo khoác màu nâu nhàu nát của bà.
Cô gái mặc bộ vest xanh lục cũng nhanh chóng rời đi.

Blandford felt as though he were being split in two, so keen was his desire to follow the girl, yet so deep was his longing for the woman whose spirit had truly companioned and upheld his own; and there she stood. Her pale, plump face was gentle and sensible; he could see that now. Her gray eyes had a warm, kindly twinkle.
Blandford thấy như mình bị chia đôi. Anh khao khát được đi theo cô gái kia, nhưng đồng thời thẳm sâu trong lòng anh, anh lại muốn dành điều đó cho người phụ nữ mà tinh thần của người ấy thực sự đã gắn bó, đồng cảm với tinh thần của chính anh; và người phụ nữ ấy đang đứng kia. Khuôn mặt bầu bĩnh nhợt nhạt của bà, trông dịu dàng và nhạy cảm. Bây giờ anh mới thấy được điều đó. Đôi mắt xám của bà long lanh, thân ái và phúc hậu.

Lieutenant Blandford did not hesitate. His fingers gripped the small worn, blue leather copy of Of Human Bondage, which was to identify him to her. This would not be love, but it would be something precious, something perhaps even rarer than love—a friendship for which he had been and must ever be grateful.
Trung uý Blandford không còn do dự ngại ngùng nữa. Mấy ngón tay của anh nắm chặt lấy cuốn sách nhỏ, bìa bằng da màu xanh đã sờn, cuốn “Of Human Bondage”, là thứ để cô nhận ra anh. Đây không phải là tình yêu, nhưng có thể là thứ gì đó quý giá, cái gì đó có lẽ còn hơn cả tình yêu - một tình bạn mà anh đã từng sống với nó và phải mãi mãi tri ân.

He squared his broad shoulders, saluted and held the book out toward the woman, although even while he spoke he felt shocked by the bitterness of his disappointment.
"I'm Lieutenant John Blandford, and you—you are Miss Meynell. I'm so glad you could meet me. May...may I take you to dinner?"
Anh vươn đôi vai rộng của mình thẳng lên, chào và giơ cuốn sách về phía người phụ nữ. Mặc dù trong lúc anh nói, anh vẫn cảm thấy bị sốc bởi vị đắng của nỗi thất vọng trong anh.
“Tôi là Trung uý Blandford, và bà - bà là cô Meynell. Tôi rất hân hạnh là cô đã đến để gặp tôi. Tôi... tôi xin được phép mời bà đi dùng cơm tối với tôi?”

The woman's face broadened in a tolerant smile. "I don't know what this is all about, son," she answered. "That young lady in the green suit—the one who just went by - begged me to wear this rose on my coat. And she said that if you asked me to go out with you, I should tell you that she's waiting for you in that big restaurant across the street. She said it was some kind of a test. I've got two boys with Uncle Sam myself, so I didn't mind to oblige you."
Khuôn mặt người đàn bà dãn ra một nụ cười độ lượng. Bà trả lời: “Ta chẳng biết gì về mấy cái chuyện này đâu, con trai ạ” - bà trả lời - “Cái cô thiếu nữ mặc bộ đồ xanh lục- là cái cô vừa mới đi qua kia kìa - năn nỉ ta cài bông hồng này trên áo khoác của ta. Và cô ấy nói rằng nếu con mời ta đi với con, thì ta phải nói với con rằng cô ấy đang chờ con trong cái nhà hàng lớn bên kia đường đó. Cô ấy nói đây là một cách thử . Bản thân ta cũng có hai con trai phục vụ trong Quân Đội Mỹ, nên ta chẳng ngại làm việc này để giúp các con đó!
 
 
 
 

Lượt xem: 179

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào