Diễn văn tái đắc cử của Tổng thống Barack Obama

[GA – NEWS ] Tuần qua, bầu cử Tổng thống Mỹ là một sự kiện nổi bật thu hút gần như toàn bộ sự quan tâm  của thế giới. Và như chúng ta đã biết ông Barack Obama đã tái đắc cử. Ngay trong đêm 6 tháng 11 năm 2012, ông đã đọc một bài diễn văn chiến thắng . Đó là một bài diễn văn làm lay động lòng người, với một văn phong hùng hồn và lôi cuốn. Trong bối cảnh không có nhiều bản dịch toàn văn bài diễn văn nói trên, và một số bản dịch mắc nhiều lỗi dịch thuật (chúng tôi sẽ có bài phân tích sau), với tất cả sự cẩn trọng và khiêm tốn, chúng tôi xin giới thiệu sau đây một bản dịch toàn văn của Nguyễn Đại Hoàng.  Trân trọng. (Nguyên tác Anh ngữ đính kèm tại đây).


Đêm nay, hơn 200 năm sau khi cựu thuộc địa giành được quyền tự quyết số phận, thì sứ mệnh hoàn thiện khối đoàn kết đất nước vẫn đang chuyển động mạnh mẽ về phía trước.

Sứ mệnh đó chuyển động mạnh mẽ vì các bạn. Sứ mệnh đó chuyển động mạnh mẽ vì tinh thần nước Mỹ đã được các bạn khẳng định một lần nữa. Tinh thần đó đã giúp đất nước chúng ta vượt qua chiến tranh và suy thoái. Tinh thần đó đã giúp đất nước chúng ta vươn lên từ trong vực sâu của thất vọng để đi tới đỉnh cao của hy vọng, cùng với một niềm tin rằng, trong khi mỗi một người trong chúng ta vẫn nuôi dưỡng những giấc mơ cho riêng mình, thì toàn thể chúng ta vẫn thuộc về đại gia đình nước Mỹ, và những thăng trầm của toàn thể chúng ta cũng hòa trong những thăng trầm của đất nước và dân tộc.

Đêm nay, trong cuộc bầu cử này, chính các bạn, những người dân Mỹ, đã nhắc cho toàn thể chúng ta nhớ rằng, khi mà con đường của chúng ta còn nhiều gian khổ, cuộc hành trình của chúng ta còn lâu dài, thì chúng ta cần phải biết tự động viên mình, biết quyết tâm với con đường của mình, và tự trong thâm tâm các bạn, các bạn cần phải hiểu rằng, đối với Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, những điều tốt đẹp nhất thực sự vẫn chưa đến!
 
obama-tuoi-tre-(1).jpg
Tổng thống tái đắc cử Barrack Obama phát biểu mừng chiến thắng tại Chicago rạng sáng 7-11 (giờ Mỹ)
Ảnh: Nguồn - tuoitre.vn
 
Tôi muốn gởi lời tri ân tới mọi người dân Mỹ đã đi bầu, từ những người may mắn được bỏ phiếu từ rất sớm, cho đến những người phải mất rất nhiều thời gian xếp hàng chờ đợi. Nhân đây, cũng xin nói rằng, dù các bạn ở ngoài phố, hay theo dõi qua điện thoại, dù các bạn bầu cho Obama, hay bầu cho Romney, thì điều chắc chắn là các bạn đã làm cho tiếng nói của các bạn được chú ý, và chắc chắn là các bạn đã làm nên điều khác biệt.

Tôi vừa có cuộc trao đổi với với thống đốc Romney để bày tỏ sự khâm phục của tôi đối với thống đốc và cộng sự Paul Ryan về cuộc chiến tranh cử đầy gian nan của họ. Vâng, chúng tôi đã có một cuộc chiến thực sự khốc liệt, nhưng chỉ bởi chúng tôi cùng yêu say đắm đất nước này, và cùng một niềm quan tâm sâu sắc đến tiền đồ tổ quốc.

Cả gia đình nhà Romney, từ ông George, bà Lenore cho đến người con trai của họ - thống đốc Mitt Romney - đều chọn con đường phục vụ đất nước, với tư cách là những công bộc của nước Mỹ, đó là một sự tiếp nối mang tính truyền thống cần được tôn vinh và hoan nghênh trong đêm nay. Trong một vài tuần tới đây, tôi rất mong ngồi lại với Thống Đốc Romney để bàn về việc hợp tác phát triển đất nước.

Tôi muốn nói lời tri ân tới người bạn và cũng là người cộng sự của tôi trong suốt 4 năm qua, chiến binh hạnh phúc của nước Mỹ, vị phó tổng thống tốt nhất mà bất kỳ ai cũng mong đợi: Ông Joe Biden!

Tôi cũng muốn nói là tôi đã không thể trở thành một nhân vật như hôm nay nếu như 20 năm trước đây không có một người phụ nữ đồng ý kết hôn với tôi. Vậy hãy để tôi thổ lộ công khai điều này nhé: Michelle, anh chưa bao giờ yêu em đến thế. Anh chưa bao giờ tự hào đến thế khi biết rằng nước Mỹ cũng yêu em, với tư cách là đệ nhất phu nhân của đất nước.

Còn Sasha và Malia, ngay trước mắt cha mẹ các con đây, các con đang dần lớn lên để trở thành những phụ nữ trẻ trung, đẹp đẽ, thông minh và mạnh mẽ giống như mẹ của các con. Cha thực sự tự hào về các con. Nhưng cha cũng nói rằng, các con dắt theo một chú cún là đủ rồi các con ạ.

Tôi muốn có đôi lời cùng đội vận động tranh cử và lực lượng tình nguyện viên xuất sắc nhất trong lịch sử chính trị. Vâng các bạn rất tuyệt vời. Tuyệt vời nhất xưa nay. Một số bạn mới tham gia trong thời gian gần đây, còn một số bạn thì đã sát cánh bên tôi từ những ngày đầu. Nhưng tất cả các bạn là một gia đình.
 
obama-va-gia-dinh-(1).jpg
Gia đình Barack Obama trong niềm hạnh phúc vẫy chào đám đông sau khi giành chiến thắng rạng sáng ngày 7-11 tại Chicago
Ảnh: Nguồn - tuoitre.com
 
Và từ nay, bất luận là các bạn làm gì, các bạn đi đâu, tôi cho rằng, các bạn cũng sẽ luôn mang theo ký ức đẹp đẽ của một thời kỳ lịch sử mà chúng ta đã cùng nhau làm nên, và các bạn sẽ luôn có được sự cảm kích suốt đời từ một vị tổng thống trọng ân tình.

Cám ơn các bạn vì đã giữ vững niềm tin trên mọi nẻo đường chiến dịch, qua bao nhiêu nẻo núi đồi và thung lũng. Các bạn đã ủng hộ tôi trong suốt chặng đường dài, và tôi luôn tri ân các bạn về tất cả những gì mà các bạn đã làm,về tất cả những điều phi thường mà các bạn đã góp phần làm nên.

Tôi biết rằng những cuộc vận động chính trị đôi khi bị đánh giá là nhỏ nhoi, tầm thường và thậm chí là ngớ ngẩn nữa. Và chính điều này tạo cơ hội đàm tiếu cho những kẻ hoài nghi, họ nói với chúng ta rằng, chính trị bất quá chỉ là một cuộc chiến của những cái tôi ích kỷ, hay là lĩnh vực của các nhóm đặc quyền đặc lợi.

Nhưng nếu như các bạn có dịp nói chuyện với công chúng - những người tham gia các buổi mít tinh của chúng ta, những dòng người đứng chen chúc dọc theo hàng rào dây trong hội trường thể dục của một ngôi trường trung học nào đó, hoặc là các bạn chứng kiến cảnh họ làm việc rất muộn trong những văn phòng tranh cử tại những hạt đìu hiu bé nhỏ xa xôi, thì lúc đó, tôi chắc rằng các bạn sẽ khám phá ra nhiều điều rất khác.

Các bạn sẽ nghe thấy quyết tâm mãnh liệt trong giọng nói của một nhà tổ chức chiến dịch trẻ tuổi, đang học đại học, bạn ấy có một mong muốn thiết tha là mọi em nhỏ đều có cơ hội học tập như thế.

Các bạn sẽ nghe thấy niềm hãnh diện không dấu được trong giọng nói của một tình nguyện viên – mà nhiệm vụ là tới từng nhà để vận động – chẳng là, anh trai của cô ấy, cuối cùng cũng có được việc làm khi hãng sản xuất xe hơi ở địa phương vừa có thêm ca kíp làm việc.

Các bạn sẽ nghe thấy tình yêu tổ quốc nồng nàn ẩn sâu trong giọng nói của người nhân viên trực điện thoại quân đội làm việc trong đêm hôm khuya khoắt, người nhân viên ấy có một mong muốn thiết tha là sẽ không có ai trong số những người chiến đấu cho đất nước này, lại phải chiến đấu để giành giật một chỗ làm, hay là chiến đấu để giành giật một chỗ che nắng che mưa, khi họ trở về từ chiến trường.

Đó là lý do vì sao chúng ta phải hành động. Đó là điều mà chính trị có thể làm được. Đó là điều giải thích vì sao bầu cử là cả một vấn đề. Đó không hề là chuyện nhỏ, mà là chuyện lớn. Vô cùng hệ trọng.

Vâng, tôi biết, nền Dân Chủ trong một quốc gia 300 triệu người thì rất có thể là vô cùng huyên náo, vô cùng ngổn ngang và vô cùng phức tạp.Tôi cũng hiểu, chúng ta đều có những suy nghĩ riêng của mình. Chúng ta đều có những niềm tin sâu kín trong lòng. Nhưng tôi cho rằng, khi chúng ta phải đương đầu với một thời buổi khó khăn, khi chúng ta cần đến một quyết định hệ trọng liên quan đến đất nước, thì việc khuấy động những cảm xúc, những niềm đam mê, làm dấy lên, làm nổ ra những cuộc tranh luận là thực sự vô cùng cần thiết.

Và điều đó cũng sẽ không thay đổi sau đêm nay. Thực sự không nên thay đổi. Những cuộc tranh luận mà chúng ta có chính là Dấu Ấn của Tự Do. Chúng ta không bao giờ có thể quên rằng, khi chúng ta đang nói chuyện lúc này đây, thì vẫn có biết bao nhiêu người ở các xứ sở xa xôi đang mạo hiểm với chính tính mạng của mình, chỉ để có cơ hội được tranh luận về những vấn đề quan trọng, chỉ để có cơ hội được đi bỏ phiếu bầu, như chúng ta đã làm hôm nay.

Và bất chấp những bất đồng của chúng ta, phần lớn chúng ta đều chia sẻ cùng nhau một số hy vọng nào đó về tương lai nước Mỹ. Chúng ta muốn con cái của chúng ta lớn lên trong  một đất nước có trường học và thầy cô tốt nhất. Một đất nước luôn tiếp nối vị trí số 1 thế giới trong các lĩnh vực  công nghệ, phát minh và cải tiến, tạo ra nhiều công ăn việc làm tốt và nhiều dịch vụ mới mẻ.

Chúng ta muốn con em chúng ta được sống trên một nước Mỹ không bị áp lực bởi nợ nần, không bị suy yếu bởi bất công, không bị đe dọa bởi sức mạnh hủy diệt của hiện tượng ấm lên toàn cầu.

Chúng ta muốn chuyển giao cho con em chúng ta một đất nước an toàn, nhận được sự kính trọng và ngưỡng mộ của toàn thế giới, một quốc gia được bảo vệ bởi một lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới, một đạo quân toàn diện nhất mà thế giới từng biết. Và cũng là một đất nước đi lên với niềm tin phải vượt qua thời chiến tranh, để thiết lập một nền hòa bình được xây dựng trên sự cam kết về Tự Do và Phẩm Giá Con Người.

Chúng ta tin vào một nước Mỹ cao thượng, nhân đức và khoan dung, chính là đất nước có thể mở ra giấc mơ cho cô con gái của người nhập cư với ước  muốn theo học tại các trường của chúng ta và chào lá cờ của đất nước chúng ta.

Cho cậu bé ở Nam Chicago với ước muốn nhìn thấy cuộc sống vượt xa khỏi những góc phố chật chội.

Cho đứa con của người công nhân đóng đồ gỗ ở Bắc Carolina với ước muốn trở thành thầy thuốc hay khoa học gia, một kỹ sư hay một doanh nhân, nhà ngoại giao hay thậm chí là trở thành một vị tổng thống.

Đó là tương lai mà chúng ta hy vọng. Đó là tầm nhìn mà chúng ta cùng chia sẻ. Đó là nơi chúng ta cần đi tới – về phía trước. Đó là nơi đất nước chúng ta cần đi tới.

Thế nên, kể từ bây giờ, chúng ta sẽ có những bất đồng, đôi khi rất gay gắt, về cách thức mà đất nước đi tới tương lai, và cũng giống như hơn 200 năm qua, tôi nghĩ rằng, tiến trình đó sẽ không bình thường, đều đặn.

Tiến trình đó không luôn luôn là một vạch kẻ thẳng tắp.Cũng không luôn luôn là một con đường trơn tru. Từ chính bản chất của tiến trình này, có thể thấy rằng: cho dù chúng ta có những niềm hy vọng và những giấc mơ chung, nhưng những điều đó sẽ không chấm dứt được các bế tắc, sẽ không giải quyết được mọi vấn đề, sẽ không thay thế được những công việc khó nhọc nhằm xây dựng sự đồng thuận, và thiết lập những cam kết phức tạp- tức là toàn bộ những điều cần thiết để thúc đẩy đất nước tiến lên. Tuy nhiên, cần phải nói rằng, sự liên kết rộng khắp chính là xuất phát điểm tốt nhất của chúng ta trong tiến trình nói trên.

Nền kinh tế của chúng ta đang hồi phục. Một thập kỷ chiến tranh đang kết thúc.Một chiến dịch tranh cử trường kỳ giờ đã chấm dứt. Và dù tôi có được các bạn bỏ phiếu bầu cho hay không, tôi vẫn lắng nghe các bạn, tôi học hỏi rất nhiều từ các bạn, chính các bạn đã làm cho tôi trở nên một tổng thống hoàn thiện hơn. Và cùng với những câu chuyện của các bạn, những tấm gương phấn đấu của các bạn, tôi trở lại Nhà Trắng trong một tâm thế quả quyết và phấn khích hơn bao giờ hết, để đối diện với hàng núi công việc phải làm, và tương lai phía trước.

Đêm nay, thực sự  các bạn đã bỏ phiếu cho hành động , chứ không phải cho chính trị như thường thấy. Các bạn đã bầu cho chúng tôi, để chúng tôi tập trung vào công ăn việc làm của các bạn, chứ không phải công ăn việc làm của chúng tôi. Và sắp tới, tôi mong sẽ có dịp làm việc với các nhà lãnh đạo của cả hai đảng nhằm đối phó với những thử thách, mà chỉ có sự hợp tác mới có thể giải quyết được. Giảm bội chi ngân sách. Cải thiện thuế khóa. Chỉnh đốn hệ thống quản lý di trú. Giảm phụ thuộc xăng dầu nước ngoài. Chúng ta thực sự có hàng núi công việc phải làm.

Nhưng điều đó không có nghĩa là công việc của các bạn đã xong. Vai trò của người công dân trong nền dân chủ của chúng ta sẽ không kết thúc cùng với lá phiếu của các bạn. Nước Mỹ sẽ không bao giờ là những gì có thể làm được cho chúng ta. Nước Mỹ sẽ là những gì mà chúng ta cùng nhau làm nên. Dù có nhiều khó khăn và phiền muộn, nhưng đó thực sự là phương thức thiết yếu trong tự quản – một nguyên tắc mà trên đó đất nước chúng ta được hình thành.

Đất nước này có nhiều của cải hơn bất kỳ quốc gia nào khác,nhưng đó không hẳn là điều làm chúng ta giàu có.

Đất nước này có lực  lượng quân đội tinh nhuệ nhất trong lịch sử, nhưng đó không hẳn là điều làm chúng ta mạnh.

Các trường đại học và nền văn hóa Mỹ là niềm ghen tỵ của cả thế giới, nhưng đó không hẳn là điều làm cho chúng ta trở thành điểm đến của thế giới.

Điều làm cho nước Mỹ trở nên phi thường là những mối liên kết ràng buộc chặt chẽ với nhau trong quốc gia đa dạng nhất trên thế giới này, cùng với niềm tin rằng vận mệnh của chúng ta được chia sẻ , rằng đất nước này chỉ có thể tiến lên khi chúng ta chấp nhận một số nghĩa vụ nhất định đối với nhau, và đối với các  thế hệ tương lai.

Tự Do – điều mà để có nó, biết bao nhiêu người Mỹ đã phải chiến đấu và bỏ mình – sẽ đi cùng trách nhiệm cũng như quyền lợi. Và giữa những điều đó là tình yêu, lòng nhân đức, nghĩa vụ và lòng ái quốc. Đó chính là những điều làm nên một nước Mỹ vĩ đại.

Đêm nay, tôi thấy tràn đầy hy vọng, bởi tôi đã thấy tinh thần làm việc Mỹ.

Tôi đã thấy tinh thần này trong doanh nghiệp gia đình, nơi mà những người chủ thà chấp nhận việc  mình bị giảm lương hơn là để cho những người láng giềng nghỉ việc.

Tôi cũng thấy tinh thần ấy trong giới công nhân, những người thà chịu cắt giảm giờ làm của mình hơn là để cho đồng nghiệp của mình bị thất nghiệp.

Tôi cũng thấy tinh thần này ở những người lính, sau khi bị mất một phần thân thể, vẫn sẵn lòng tái ngũ.

Tôi cũng thấy tinh thần này ở những người thuộc lực lượng đặc biệt SEAL, họ sẵn sàng lao mình vào trong bóng tối và hiểm nguy, bởi họ biết sau lưng mình là đồng đội.

Tôi cũng thấy  tinh thần này trên các bờ biển của New Jersey và New York, nơi đó, lãnh đạo của mọi đảng phái, và các vị chức sắc của chính phủ, đã gạt bỏ sang một bên những bất đồng, để chung tay giúp đỡ cộng đồng xây dựng lại từ đống hoang tàn đổ nát bởi cơn bão kinh hoàng.

Và hôm trước tôi cũng thấy tinh thần này,ở Mentor, Ohio, nơi có người cha với câu chuyện về đứa con gái 8 tuổi của mình, em nhỏ đó đã phải chiến đấu lâu dài với căn bệnh ung thư máu, và gần như mọi thứ có giá của gia đình không còn gì nữa vì phải đổ vào chi phí điều trị, một vài tháng trước khi công ty bảo hiểm sắp ngưng trả phí tổn y tế cho em.

Tôi không chỉ có dịp nói chuyện với người cha, mà còn gặp cả cháu bé phi thường đó. Và khi người cha kể lại câu chuyện trước đám đông, tất cả cha mẹ trong căn phòng đều rươm rướm nước mắt, bởi họ biết trường hợp đứa bé gái tội nghiệp kia cũng có thể rơi vào chính con của họ. Và tôi biết rằng, mọi người Mỹ đều muốn tương lai của bé gái đó rồi sẽ được sáng tươi. Những người đó chính là chúng ta. Đất nước đó là đất nước của chúng ta, đất nước mà tôi vô cùng tự hào được dẫn dắt với tư cách là tổng thống.

Và đêm nay, cho dù đã vấp phải bao nhiêu là khó khăn, cho dù đã đối diện với bao nhiêu là phiền muộn ở Washington, tôi phải nói rằng, tôi chưa bao giờ có được niềm hy vọng lớn lao về tương lai như bây giờ. Tôi chưa bao giờ có được niềm hy vọng về nước Mỹ nhiều như bây giờ. Và tôi yêu cầu các bạn hãy giữ vững niềm hy vọng đó.

Tôi không nói về sự lạc quan mù quáng, tức là một thứ hy vọng dựa trên việc chẳng thèm đếm xỉa gì đến nhiệm vụ lớn lao còn ở phía trước, hay là chẳng đếm xỉa gì đến những rào cản khổng lồ trên con đường của chúng ta.

Tôi cũng không nói đến chủ nghĩa lý tưởng hão huyền, thứ cho phép chúng ta an nhiên ngồi ra bên lề, hoặc lẩn tránh cuộc chiến đấu.

Tôi vẫn luôn tin rằng, cho dù mọi bằng chứng đều cho thấy điều ngược lại, thì Hy Vọng vẫn là một thứ gì đó rất kiên định ở bên trong chúng ta, giúp chúng ta thấy rằng có một điều gì đó tốt hơn đang chờ đợi chúng ta, miễn là chúng ta có can đảm để tiếp tục tiến tới, tiếp tục làm việc, và tiếp tục chiến đấu.

Hỡi nước Mỹ, tôi tin rằng chúng ta có thể tiếp tục xây dựng dựa trên những tiến bộ mà chúng ta có được, chúng ta có thể tiếp tục chiến đấu để tạo ra những công ăn việc làm mới, cơ hội mới, và an ninh mới cho tầng lớp trung lưu.

Tôi tin rằng chúng ta có thể giữ  lời xác tín của bậc tiền nhân thời lập quốc, với ý tưởng rằng : bất kể bạn là ai, bạn ở nơi nào, bạn thích gì, bạn yêu nơi nào, cũng không thành vấn đề khi bạn là da trắng hay da đen, bạn là người  gốc Tây Ban Nha, Á Châu hay người Mỹ bản xứ, trẻ hay già, giàu hay nghèo, mạnh khỏe hay khuyết tật, đồng tính hay không đồng tính –nếu bạn làm việc chăm chỉ, nếu bạn chấp nhận thử thách, bạn sẽ có thể thành công tại nơi đây: Nước Mỹ!

Tôi tin rằng chúng ta có thể cùng nhau nắm bắt lấy tương lai bởi vì chúng ta không bị chia cắt như những chính trị gia nhận định. Chúng ta cũng không ích kỷ, hoài nghi, yếm thế, xấu chơi như các “chuyên gia” vẫn tin là thế. Hoài bảo của chúng ta vĩ đại hơn nhiều, đâu chỉ là tổng số của những tham vọng cá nhân.  Đất nước của  chúng ta vĩ đại hơn nhiều, đâu chỉ là tập hợp của các bang đỏ và bang xanh. Chúng ta là, và mãi mãi sẽ là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Và cùng nhau, với sự hỗ trợ của các bạn, với hồng ân của Chúa, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hành trình về phía trước, và hãy nhắc cho cả thế giới biết rằng vì sao chúng ta được sống trong một đất nước vĩ đại nhất trên trái đất này.

Cám ơn nước Mỹ. Cầu Chúa ban phước cho các bạn. Cầu Chúa ban phúc cho nước Mỹ.
PRESIDENT BARACK OBAMA
 
NGUYỄN ĐẠI HOÀNG dịch
         08/11/2012 
Lượt xem: 2798

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào