CHUỖI HẠT MÀU XANH
A String of Blue Beads
Fulton Oursler

https://www.thefamilyinternational.org/christmas/articlee946.html
HOÀNG KIM & VĨNH TUỆ chuyển ngữ
Pete Richards was the loneliest man in town on the day Jean Grace opened his door. Pete's shop had come down to him from his grandfather. The little front window was strewn with a disarray of old-fashioned things: bracelets and lockets worn in days before the Civil War, gold rings and silver boxes, images of jade and ivory, porcelain figurines.

Ngày Joan Grace đẩy cửa bước vào, thì Pierre Richard là người cô độc nhất thị trấn. Tiệm này là do ông nội anh để lại. Trong chiếc tủ kính nhỏ trưng bày lộn xộn những món đồ lỗi mốt: từ chiếc vòng tay, mặt dây chuyền mà người ta đeo từ thời trước Nội Chiến, cho tới nhẫn vàng, hộp bạc, tượng chạm từ ngọc bích, ngà voi, hay những tượng nhỏ bằng sứ…

On this winter's afternoon a child was standing there, her forehead against the glass, earnest and enormous eyes studying each discarded treas­ure as if she were looking for something quite special. Finally she straight­ened up with a satisfied air and entered the store.

Buổi chiều mùa đông hôm đó, có một cô bé đứng áp sát mặt vào tủ kính, đôi mắt nghiêm nghị ngắm nghía từng món đồ cổ, như đang tìm kiếm một vật gì đó thật đặc biệt. Cuối cùng, em đứng thẳng người lên, rồi với vẻ hài lòng, em bước vào tiệm.

The shadowy interior of Pete Richards's establishment was even more cluttered than his show window. Shelves were stacked with jewel caskets, dueling pistols, clocks, and lamps, and the floor was heaped with andirons and mandolins and things hard to find a name for.

Bên trong tiệm hơi tối, và việc bày biện xem ra còn lộn xộn hơn cả ngoài tủ kính. Trên những ngăn kệ chất đầy những hộp nữ trang, mấy cặp súng lục dành cho thách đấu, đồng hồ để bàn, đèn để bàn, còn dưới sàn thì ngổn ngang những vỉ lò, những cây đàn mandolin, và những món linh tinh không biết gọi là gì nữa.
 
Behind the counter stood Pete himself, a man not more than thirty but with hair already turning gray. There was a bleak air about him as he looked at the small customer who flattened her ungloved hands on the counter.

Đứng sau quầy là Pete, tuổi chưa đến ba mươi tuổi, nhưng tóc đã chớm bạc. Nơi anh toát lên nét buồn hoang vắng xa xăm, khi thoáng nhìn qua cô khách hàng bé nhỏ đang đặt hai bàn tay trần lên quầy.

"Mister," she began, "would you please let me look at the string of blue beads in the window?"
Pete parted the draperies and lifted out a necklace. The turquoise stones gleamed brightly against the pallor of his palm as he spread the ornament before her.

-Thưa ông- cô nói -Xin ông vui lòng cho em xem chuỗi hạt màu xanh trong tủ kính này ạ.  
Pete mở mấy tấm vải xếp, rồi lấy chuỗi hạt ra. Những viên ngọc lam sáng lấp lánh tương phản với màu xanh nhợt nhạt của lòng bàn tay anh, khi anh đặt món đồ trước mặt cô bé.

"They're just perfect," said the child, entirely to herself. "Will you wrap them up pretty for me, please?"
Pete studied her with a stony air. "Are you buying these for someone?"
"They're for my big sister. She takes care of me. You see, this will be the first Christmas since Mother died. I've been looking for the most won­derful Christmas present for my sister."
"How much money do you have?" asked Pete warily.

-Chúng tuyệt quá - đứa trẻ nói một mình. - Xin ông vui lòng gói lại thật khéo cho cháu.
Pete lạnh lùng quan sát cô bé: “Em mua để tặng cho ai vậy?
- Tặng cho chị em ạ. Chị ấy nuôi dưỡng chăm sóc em đấy. Ông biết không, đây là Giáng sinh đầu tiên từ sau ngày mẹ em mất đó. Em đang tìm một món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất cho chị ấy.
 -Em có bao nhiêu tiền?- Pete thận trọng hỏi.

She had been busily untying the knots in a handkerchief and now she poured out a handful of pennies on the counter.
"I emptied my bank," she explained simply.

Cô bé loay hoay tháo những nút buộc chiếc khăn tay, rồi đổ ra quầy cả một nắm tiền xu. 
-Em đập ống heo đó ông à - cô bé giải thích đơn giản.

Pete Richards looked at her thoughtfully. Then he carefully drew back the necklace. The price tag was visible to him but not to her. How could he tell her? The trusting look of her blue eyes smote him like the pain of an old wound.

Pete chăm chú nhìn cô, suy nghĩ. Rồi anh cẩn thận cầm chuỗi hạt lên. Mảnh giấy ghi giá tiền có đấy, nhưng anh thì thấy, còn cô bé thì không. Làm sao anh nở nói cho cô biết được? Cái nhìn đầy tin cậy qua đôi mắt xanh biếc của cô bé đã làm anh xao động, như chạm đến một vết thương cũ, khiến lòng anh nhói đau.

"Just a minute," he said, and turned toward the back of the store. Over his shoulder he called, "What's your name?" He was very busy about something.
"Jean Grace."
When Pete returned to where Jean Grace waited, a package lay in his hand, wrapped in scarlet paper and tied with a bow of green. "There you are," he said shortly. "Don't lose it on the way home."

-Đợi chút nhé- anh nói rồi quay ra phía sau tiệm, và dù đang rất bận rộn làm việc gì đó, nhưng anh vẫn ngoái lại hỏi : Này, thế em tên gì ?
- Dạ, Jean Grace ạ.
Pete trở ra nơi Jean đang đợi, trên tay là một chiếc hộp trên tay, bao giấy bóng đỏ thắm, lại buộc thêm chiếc nơ màu xanh lục.
 - Của em đây- anh nói ngắn gọn - Nhưng đừng có mà đánh rơi dọc đường đó nhé.  

She smiled happily at him over her shoulder as she ran out the door. Through the window he watched her go, while desolation flooded his thoughts. Something about Jean Grace and her string of beads had stirred him to the depths of a grief that would not stay buried. The child's hair was wheat yellow, her eyes sea blue, and once upon a time, not long before, Pete had been in love with a girl with hair of that same yellow and with eyes just as blue. And the turquoise necklace was to have been hers.

Cô bé vui mừng ngoái lại mỉm cười với anh, trong khi chạy ra khỏi cửa hàng. Anh nhìn theo cô qua cửa sổ, nỗi muộn phiền vẫn tràn ngập lòng anh. Jean Grace và chuỗi hạt màu xanh đã khơi dậy trong lòng anh một nỗi đau không thể chôn vùi. Mái tóc Jean Grace có màu vàng của lúa mì chín tới, và đôi mắt màu xanh biển. Cách đây không lâu, Pete đã yêu một cô gái tóc vàng và đôi mắt màu xanh biển giống như vậy. Chuỗi ngọc màu xanh chính là để tặng cho nàng.

But there had come a rainy night—a truck skidding on a slippery road—and the life was crushed out of his dream.
Since then Pete Richards had lived too much with his grief in soli­tude. He wasỗ politely attentive to customers, but after hours his world seemed irrevocably empty. He was trying to forget in a self-pitying haze that deepened day by day.

Nhưng rồi trong một đêm mưa tầm tã, một chiếc xe tải trượt bánh trên con đường trơn trợt, đã cướp nàng đi, bóp chết giấc mơ của Pete.
 Kể từ đó, Pete luôn sống trong dằng dặc buồn đau. Anh rất ân cần với khách hàng, nhưng sau những giờ buôn bán, thế giới của anh dường như chỉ còn là một khoảng trống rỗng mênh mông. Anh cố tìm quên, nhưng lớp sương mù tự thương cảm bản thân, lại ngày càng dày dặc thăm thẳm hơn.

The blue eyes of Jean Grace jolted him into acute remembrance of what he had lost. The pain of it made him recoil from the exuberance of holiday shoppers.

Đôi mắt xanh của Jean Grace đã khiến anh đau đáu nhớ đến người con gái đã mất. Nỗi buồn đau khiến anh có phần thờ ơ với những người khách đi mua sắm vào những ngày nghỉ.

During the next ten days trade was brisk; chattering women swarmed in, fingering trinkets, trying to bargain. When the last customer had gone, late on Christmas Eve, he sighed with relief. It was over for another year. But for Pete Richards the night was not quite over.

Suốt mười ngày sau đó, việc buôn bán ở cửa hàng khá tốt, những người phụ nữ cười nói huyên thuyên kéo vào cửa hàng, sờ những món trang sức rẻ tiền, và ra sức mặc cả. Đến khuya đêm trước Giáng sinh, khi người khách cuối cùng đã bước ra, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Vậy là một năm nữa đã qua. Nhưng với Pete Richards, buổi tối này vẫn chưa kết thúc.

The door opened and a young woman hurried in. With an inexpli­cable start, he realized that she looked familiar, yet he could not remem­ber when or where he had seen her before. Her hair was golden yellow and her large eyes were blue. Without speaking, she drew from her purse a package loosely unwrapped in its red paper, a bow of green ribbon with it. Presently the string of blue beads lay gleaming again before him.
 
Cánh cửa mở ra, một thiếu nữ bước nhanh vào. Với một cảm giác hơi giật mình mà không thể giải thích vì sao, anh nhận ra cô có nét quen quen, nhưng anh không nhớ trước đây anh đã gặp cô khi nào và ở đâu. Cô có mái tóc vàng óng và đôi mắt to xanh biếc. Không nói một lời, cô rút trong túi xách ra một cái hộp, giấy bóng đỏ đã mở, cùng cái nơ xanh lục. Rồi ngay sau đó, chuỗi hạt màu xanh lại chiếu sáng lấp lánh trước mặt anh.

"Did this come from your shop?" she asked.
Pete raised his eyes to hers and answered softly, "Yes, it did."
"Are the stones real?"
"Yes. Not the finest quality—but real."
"Can you remember who it was you sold them to?"
"She was a small girl. Her name was Jean Grace. She bought them for her older sister's Christmas present."
"How much are they worth?"
"The price," he told her solemnly, "is always a confidential matter between the seller and the customer."
"But Jean has never had more than a few pennies of spending money. How could she pay for them?"
Pete was folding the paper back into its creases, rewrapping the little package just as neatly as before. "She paid the biggest price anyone can ever pay," he said. "She gave all she had."

-Có phải chuỗi hạt này do cửa hàng anh bán không?- cô hỏi.
Pete ngước mắt lên nhìn cô và nhẹ nhàng nói: -Phải.
-Có phải là ngọc thật không?
 -Phải. Không phải loại tốt nhất- nhưng là ngọc thật.  
-Ông có nhớ là đã bán nó cho ai không?
- Đó là một cô bé. Em ấy tên Jean, mua làm quà Giáng sinh cho người chị”.
-Chuỗi hạt giá bao nhiêu?
 - Giá tiền luôn luôn là bí mật trong chuyện mua bán - anh nghiêm trang nói với cô.
- Nhưng Jean đã bao giờ có hơn vài xu đâu, nên làm sao có thể mua chuỗi hạt này được?
Pete đã xếp tờ giấy bao vào nếp cũ, gói lại món quà gọn ghẽ và xinh xắn như cũ.
-Em ấy đã trả giá cao nhất mà một người mua có thể trả- anh nói - đã đưa tôi tất cả số tiền em có.

There was a silence then that filled the little curio shop. Then from a faraway steeple, a bell began ringing. The sound of the distant chiming, the little package lying on the counter, the question in the eyes of the girl, and the strange feeling of renewal struggling unreasonably in the heart of the man, all had come to be because of the love of a child.

Sự im lặng bao trùm cửa hàng quà lưu niệm nhỏ bé.Và từ một gác chuông nhà thờ nào rất xa, có tiếng chuông ngân nga. Tiếng chuông vang vọng xa xăm, gói quà nhỏ nằm trên quầy, câu hỏi trong mắt cô gái, làm dấy lên trong lòng anh một cảm giác lạ lùng, một sự hồi phục năng lực sống, tất cả những điều đó đến tình yêu thương của một đứa trẻ.

"But why did you do it?"
He held out the gift in his hand. "It's already Christmas morning," he said. "And it's my misfortune that I have no one to give anything to. Will you let me see you home and wish you a Merry Christmas at your door?"
And so, to the sound of many bells and in the midst of happy people, Pete Richards and a girl whose name he had yet to hear, walked out into the beginning of the great day that brings hope into the world for us all.

-Nhưng sao ông lại làm vậy?
Anh đưa món quà ra. “Bây giờ đã là buổi sáng Giáng sinh- anh nói - Và tôi lại không may mắn có một người để tặng quà.  Vậy nên cô cho phép tôi tiễn cô về nhà, và nói lời chúc mừng Giáng sinh cô trước cửa nhà cô nhé?
Và thế là trong âm thanh rộn rã đổ hồi của rất nhiều tiếng chuông nhà thờ, giữa dòng người hạnh phúc, Pete Richards và cô gái anh vẫn chưa biết tên cùng bước vào một ngày kỳ diệu , một ngày đem hy vọng đến cho tất cả mọi người chúng ta trên thế giới này.
 

Lượt xem: 125

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào