Snowflakes - Những bông tuyết trắng
By Louisa Campbell
http://www.eastoftheweb.com/short-stories/UBooks/Snow998.shtml
 
HÀ BÍCH PHƯƠNG  chuyển ngữ
 
Lời dịch giả : Tình yêu đẹp lắm nhưng cũng thật mong manh dễ vỡ, người ta sống vì được yêu, chết cũng vì được yêu. Ai chẳng muốn tình yêu của mình được trọn vẹn, một kết thúc đẹp, một đám cưới hạnh phúc, nhưng mấy ai yêu mà được như thế. Người ta thường nói rằng tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở và phải chăng khi người ta chọn kết thúc tình yêu thì có lẽ thứ mà người ta muốn mang theo nhất đó chính là những kỷ niệm đẹp bên nhau...
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
It was Christmas the first time they made love; he said it felt like coming home. He bought her a silver bracelet with a chunky heart charm.
     He moved in to her house. She was good for him; they noticed the new positivity at work. He was good for her; she started writing again. That Christmas, he bought her a little silver typewriter charm.
    
The next was a white Christmas. The snowflakes arrived like the cavalry in their trillions ('each one is different, you know'); blessing, caressing their street so that, instead of the patchwork tarmac road and narrow rickety block pavements, there was a soft, still river of glitter.
 
No one could get their cars out. Oh the velvety peace! Silence, like that Christmas carol. Shoulders relaxed, everyone beamed at each other, drank the soft air into their lungs and just breathed. The roads belonged to the people again ('you can walk in the middle of the A21!'). He couldn't drive to work.
 
Without a word, they both ran, slippily into the middle of the street in their black wellies, flump-scrunch, flump-scrunch and then they span, with their arms outstretched, him in his navy wool work coat, her in her emerald green duffel. Then she said, 'this is as free as flying...' and he understood. That Christmas, he gave her two silver filigree snowflake charms ('for that day').
     The next Christmas it didn't snow. He'd been promoted and he bought her house from the landlord for them. That year she had a perfect little silver house charm.
    
The year after, he gave her driving lessons and a racing car charm ('because it's time you learnt').
    
The following year, it must have snowed first, but she only remembered the ice; snow compacted, beaten down to glass. The pavements were suffocated by it; no-cigar scratch cards and empty fag packets encapsulated like long-dead creatures in amber.
 
The people complained the council had not gritted the pavements ('and the council tax is extortionate'). She had to try and steady herself with bits of wall, railings, mittens sodden, fingers ice-bitten.
 
She could no longer trust her legs, her feet sliding away from beneath her; trying not to look a fool and wondering, did she feel this much fear every time she fell as a child?
 
That Christmas he'd been promoted again. He bought her a little silver pound sign ('sterling silver sterling: see? I can play with words, too!').
    
They argued over a dog. She wanted paws in the house, eager eyes, something to cuddle. He saw picking up poo and having to drag out to the park in the cold. He was resolute. That Christmas, she had a silver dachshund charm ('and that's the only bloody dog you're getting').
    
The following year she had a little silver high-heeled shoe. She didn't wear high-heeled shoes. She assumed his secretary had been sent out to shop for it. That was the last charm.
    
The solicitor said she could not have the car, but she could have the house, the typewriter and the dog. The heart was mangled anyway, she no longer wanted that. All she really wanted was the snowflakes.
  Mùa Giáng Sinh đầu tiên họ yêu nhau; anh nói anh cảm thấy như được trở về nhà. Anh mua tặng cô một chiếc vòng bạc có đính vật trang sức hình trái tim.
Anh chuyển đến nhà cô. Cô rất tốt với anh; họ để tâm tới điều tích cực mới mẻ trong công việc. Anh cũng tốt đối với cô; cô lại bắt đầu viết. Mùa Giáng Sinh ấy, anh mua tặng cô một chiếc máy đánh chữ nhỏ bằng bạc.
 
Năm kế tiếp là một mùa Giáng Sinh có tuyết rơi. Những bông hoa tuyết rơi xuống như là tỷ tỷ những kỵ binh bay (bạn biết đấy, mỗi một bông hoa mang mỗi một vẻ khác nhau”); ban phát phước lành , vuốt ve trìu mến con đường, để thay vì là con đường trải nhựa chắp vá với lối đi bộ chật hẹp, thì bây giờ là  một con đường lấp lánh như một dòng sông bạc êm đềm.
Không ai có thể đem xe ra ngoài. Ôi sự yên bình nhẹ nhàng làm sao! Tĩnh lặng, giống như bài Thánh Ca ngày Giáng Sinh yêu thương. Đôi bờ vai được nghỉ ngơi, mọi người cười rạng rỡ với nhau, uống bầu không khí mềm mại vào hai buồng phổi và chỉ việc thở. Những con đường lần nữa lại thuộc về con người (‘bạn có thể đi bộ ở giữa đường A21!’). Anh không thể lái xe đi làm được.
Thế là không ai nói một lời nào, cả hai đều chạy, lướt vào giữa đường phố trong đôi ủng cao su màu đen dài đến đầu gối, hăng hái, hăng hái và cứ thế kéo dài sau đó, với hai cánh tay dang rộng, anh  mặc chiếc áo len hải quân, còn cô mặc chiếc áo len thô màu xanh ngọc bích. Rồi cô nói, ‘ Ôi tự do, tự do …cứ như đang bay đang bay vậy...’ và anh hiểu.  Mùa Giáng Sinh ấy, anh tặng cô một cặp bông tuyết bằng bạc (dành cho ngày hôm đó)
Mùa Giáng Sinh tiếp theo tuyết chẳng rơi nữa. Anh được thăng chức và anh làm việc với người chủ nhà và mua cho cô một ngôi nhà, cũng là cho cả hai nữa. Năm ấy tặng phẩm cho cô là một ngôi nhà nhỏ màu bạc đẹp tuyệt vời.  
 
Năm sau đó, anh cho cô học lái xe và tặng phẩm cho cô là một chiếc xe đua (“bởi vì đó là thời gian em học lái xe”).
 
Năm tiếp nữa, đáng ra phải có tuyết đầu mùa, nhưng cô chỉ còn nhớ đến băng tuyết, đập vào ô cửa kính. Những mặt đường kẹt cứng vì băng tuyết;  những cái thẻ khuyến mãi không còn giá trị, những kiện hàng đóng gói đã trống rỗng, nằm đó như những sinh vật chết đã lâu trong hổ phách.
 
Người dân phàn nàn hội đồng thành phố đã  không rải đá vỉa hè (‘và thuế hội đồng là sự tham nhũng’). Cô phải cố gắng đứng vững bằng cách vịn vào những bức tường, lan can,  bằng đôi găng tay đẫm nước, và bằng những ngón tay bị vùi dập bởi băng tuyết.
 
Cô đã không còn có thể tin vào đôi chân mình nữa, đôi chân như trượt ra khỏi bên dưới cô; cô cố gắng để không trông như kẻ ngốc và tự hỏi, phải chăng cô đã cảm thấy nỗi sợ hãi này mỗi khi cô vấp ngã lúc còn nhỏ ?
Giáng Sinh năm ấy anh được thăng chức. Tặng phẩm cho cô một biểu tượng  đồng bảng Anh bằng bạc nhỏ (Sterling silver sterling- một đồng bảng Anh bằng bạc có giá trị - Thấy chưa? Em cũng có thể chơi chữ được nè!’)
 
Họ đã tranh cãi vì một chú cún. Cô thì muốn có dấu chân trong nhà, ánh mắt hớn hở, còn có cái gì đó để vuốt ve âu yếm nữa. Anh lại thấy ngại khi phải dọn phân và phải lôi nó ra ngoài công viên đi dạo lúc trời lạnh cóng. Anh rất kiên quyết.  Vậy mà mùa giáng sinh đó, tặng phẩm cho cô lại là một chú chó dachshund màu bạc ( ‘Và đó cũng chính là chú chó dữ dằn duy nhất mà em có’)
 
Năm tiếp theo nữa tặng phầm cho cô là một chiếc giày cao gót nhỏ màu bạc. Nhưng mà cô làm sao mang giày cao gót chỉ có một chiếc được! Cô ngờ  rằng đó là  thứ anh dành tặng cho cô thư ký của anh! Đó cũng là  tặng phẩm cuối cùng.
 
Người luật sư của cô nói rằng cô không thể có được chiếc xe hơi, nhưng cô có thể giữ lại được ngôi nhà, chiếc máy đánh chữ và chú chó. Nhưng dù sao đi nữa thì trái tim của cô đã bị tổn thương rồi. Cô chẳng còn ham chi những thứ đó. Tất cả những gì cô thực sự mong muốn là những bông tuyết trắng năm xưa!
 
     
 
I    

Lượt xem: 221

Quảng cáo

Email
Tiêu đề thông điệp
Nội dung thông điệp
 Security code
Hỗ trợ online
  • Tư vấn viên Ms. Thủy
  • Tư vấn viên Ms. Trang
  • Tư vấn viên Ms. Đào